Vạn Người Chê Đã Tự Do Rồi

Chương 8

03/06/2024 11:38

8

Sau này nhìn lại, Bùi Khâm Yến nói rằng anh thấy tôi ngồi trước cây đàn, xung quanh là hoa, giống như một hoàng tử trong truyện cổ tích.

Tôi đùa rằng anh ấy trông giống một hoàng tử hơn.

Bây giờ, dưới ánh mắt sững sờ của tôi, người lạ kia bắt đầu xin lỗi: "Xin lỗi, tôi bị thu hút tiếng đàn piano, nghe rất hay."

Giọng nói của anh nghe rất trầm thấp, mang lại cho người ta cảm giác ôn nhu nhẹ nhàng và từng trải.

Tôi nhớ trưởng thôn nói rằng gần đây các nhà đầu tư sẽ đến khảo sát ruộng trà trong thôn.

Vị này hẳn là người ở bên ấy.

Tôi nói: "Không sao."

Đối phương hiển nhiên nhìn thấy các khán giả nhỏ đang đứng một bên nghe,nói một câu ngoài dự đoán của tôi: "Tôi có thể ở lại cùng nghe được không?"

Có lẽ vì đã lâu không gặp người bên ngoài, hoặc có thể do đối phương thực sự quá lịch sự nên tôi đồng ý.

Ngày hôm đó, tiếng đàn piano vang lên trong khoảng sân nhỏ của tôi rất lâu.

Sau đó tôi chơi khúc nhạc mình mới sáng tác, đối phương đặc biệt hỏi tên khúc nhạc, nói rằng anh ấy chưa từng nghe qua, nhưng nghe rất hay.

Tôi im lặng một lúc rồi nói: “Tôi chưa đặt tên.”

Anh ấy có vẻ ngơ ngác một lúc, rồi cười khúc khích và bắt đầu khen ngợi âm nhạc của tôi thật tuyệt vời.

Đối phương tự giới thiệu và đúng như tôi nghĩ, anh ấy là người đến khảo sát.

Theo lễ nghi xã hội của con người, tôi cũng nên giới thiệu bản thân mình.

"Gọi tôi là Tiểu Giang đi."

Mọi người trong thôn đều gọi tôi như vậy, người lớn hơn tôi gọi là Tiểu Giang, người nhỏ hơn tôi gọi là anh Giang.

Tôi cứ tưởng đây là một cuộc gặp gỡ bình thường, sau đó chúng tôi vẫn là những người xa lạ, đối phương hình như là người giàu có hoặc quyền quý, có lẽ sẽ không ở một nơi như thế này lâu.

Kết quả là sáng hôm sau, tôi lại nhìn thấy anh ấy ở lối vào sân.

Vẫn còn sớm.

Tôi thấy anh ấy đang bưng bữa sáng và nói với tôi: “Tiểu Giang, hôm nay có chơi piano không?”

Tôi sửng sốt một lúc rồi gật đầu theo bản năng.

Anh ấy là một thính giả tốt, là người duy nhất trong thôn này biết một số nhạc lý, chúng tôi có không ít chủ đề chung.

Những cánh đồng trà trong thôn đã được thu hoạch, cũng coi như một nguồn thu nhập, với việc sửa đường, việc đi lại ở đây sẽ ngày càng thuận tiện, kinh tế cũng sẽ ngày càng khá hơn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tôi lỡ tay nhuộm hồng quốc bảo gấu trúc

Chương 11
Giới thiệu: Trong ngày đầu tiên đi làm tại cơ sở nghiên cứu gấu trúc, thực tập sinh Mễ Lạc đã giặt bộ đồng phục màu đỏ, không ngờ thuốc nhuộm bị phai ra khiến bảo vật quốc gia "Tích Tiếu" bị nhuộm thành màu hồng. Video phát trực tiếp sự việc này nhanh chóng lan truyền khắp mạng xã hội, khiến cư dân mạng bùng nổ, còn giám đốc vườn thú thì cầm dao lao đến hiện trường. Thế nhưng, thật bất ngờ khi chính chú gấu trúc lại đem lòng yêu thích màu hồng này, thậm chí còn tự "trang điểm" và tạo dáng, tạo nên một cơn sốt nổi tiếng khắp nơi. Mễ Lạc từ chỗ suýt bị sa thải đã lội ngược dòng trở thành nhân viên chăm sóc xuất sắc. Điều kinh ngạc hơn cả là cậu có thể nhìn thấy những dòng suy nghĩ của gấu trúc dưới dạng phụ đề, từ đó phơi bày âm mưu đáng sợ đằng sau việc kiểm soát bằng chip công nghệ cao. Một cuộc phiêu lưu kỳ ảo về bảo vật quốc gia, công nghệ và nhân tính, vừa đầy ắp tiếng cười lại vừa ấm áp cảm động.
0