Hắn nghiến răng, nhả từng chữ.
“Trước... đó, cậu ngoan ngoãn đứng chờ ở sân bóng rổ cho tôi, tôi còn chưa thi đấu xong thì cậu đừng mơ rời đi.”
Tôi bị hắn xách như xách gà con tới sân bóng rổ, cổ tay đ/au đến nhức nhối.
Lão đại có một trận bóng rổ phải đ/á/nh.
Hắn đ/á/nh bao lâu, tôi ngoan ngoãn ngồi xem bấy lâu.
Trong lúc thi đấu, tôi nghe thấy đồng đội của lão đại chỉ vào tôi rồi nói gì đó.
Lão đại cười âm u.
“Yên tâm, cậu ta không dám chạy đâu.”
Hắn nói đúng.
Tôi dám đ/ập bàn bỏ đi trước mặt lão nhị lão tam, duy chỉ không dám bỏ chạy trước mặt lão đại.
Ngoan ngoãn đợi đến lúc trận đấu kết thúc, lão đại ngoắc ngoắc ngón tay với tôi, tôi cúi gằm đầu đi theo sau, trong tay còn cầm một cái đệm mông màu hồng.
Cái đệm này là trước lúc trận đấu bắt đầu, lão đại thưởng cho tôi.
Xem ra hắn cũng biết tối qua mình hung tàn đến mức nào, cảm thấy mông tôi chắc không ngồi nổi nền cứng.
Nhưng vào lúc này, hắn nh/ốt tôi cùng hắn trong phòng dụng cụ, vẫn chẳng hề có lấy nửa phần thương xót mà bắt tôi mát xa toàn thân cho hắn.
Cơ ng/ực của lão đại là to nhất trong năm người bọn họ.
Hắn vừa cởi áo, tôi đã vội bịt mắt lại.
“Sao? Giờ lại biết ngượng rồi à?”
Mặt tôi nóng bừng, tai cũng đỏ rực theo.
“Phi... phi lễ chớ nhìn.”
Qua kẽ tay, tôi nhìn thấy khóe miệng lão đại cong lên cười khẽ.
“Cửa đóng kỹ chưa?”
Trong lòng tôi chợt có dự cảm không lành.
“Đóng... đóng rồi.”
Hắn dùng một tay khẽ vỗ lên mặt tôi, trong đáy mắt tràn đầy dục niệm.
“Tôi không hỏi cậu đã đóng chưa, ý tôi là, cửa... khóa chưa? Bảo bối.”
08
Lão đại tự mình vặn ch/ặt ổ khóa, tôi suýt nữa thì sợ đến ngất đi.
Hắn nằm thẳng trên tấm đệm, chỉ huy từng động tác của tôi.
Từ trên xuống dưới rồi lại từ dưới lên trên.
Cơ ng/ực, cơ bụng, cơ mông lớn, rồi cơ mông, cơ bụng, cơ ng/ực.
Làm xong một lượt, tôi đổ mồ hôi đầm đìa.
Hóa ra tôi đang mát xa nghiêm túc thật.
Đến chính tôi cũng không biết luôn.
Đúng lúc này lại có kẻ không biết điều tới gõ cửa, gọi lão đại ra ngoài.
Lão đại bảo tôi ngoan ngoãn chờ ở đây, hắn sẽ quay lại ngay, không được đi đâu cả.
Cửa vừa đóng lại, bên ngoài liền vang lên hai tiếng gõ cửa.
Nhanh vậy đã quay lại rồi sao?
Tôi vừa mở cửa, còn đang nghi hoặc, thì người vừa bước vào đã đẩy tôi vào trong phòng.
Một cánh tay dài siết ch/ặt lấy tôi, rồi xoay mạnh một cái, ép tôi lên cánh cửa.
Lão nhị?
Sao hắn lại tới đây?
Ban nãy tôi còn bày vẻ với hắn, trách nhầm hắn, cũng thấy hơi ngại.
“Xin lỗi nhé, vừa nãy tôi hiểu lầm cậu ưm...”
Chỉ trong nửa giây, môi lão nhị mang theo hơi lạnh đã chặn kín môi tôi.
09
Cảm giác lành lạnh ấy làm tôi sững luôn tại chỗ.
Mắt tôi trừng to như chuông đồng.
Trời ơi đất hỡi, tất của tôi giày của tôi, bác cả cậu hai của tôi, mẹ tôi bà tôi, áo ngoài áo bông của tôi, quần tôi cũng suýt ướt nửa ống rồi.
Tôi giãy giụa đẩy lão nhị ra.
Hắn lại như không có chuyện gì nhìn tôi.
“Kim Lạc Lạc, chẳng phải cậu nói cậu cũng là gay sao?”
“Gay thì sao? Cậu chẳng phải cũng vậy à?”
Lão nhị vẫn điềm nhiên, lại hôn lên môi tôi thêm một cái, bình tĩnh nói.
“Thích cậu.”
Hắn nghiêm trang chỉnh lại cổ áo, rồi đóng cửa rời đi.
Lão nhị thích tôi?
Loại nam sinh lạnh lùng như hắn mà lại đi tỏ tình với tôi?
Đùa kiểu quốc tế gì vậy?
Nghĩ đến việc lão đại nói sẽ quay lại ngay, tôi cuống quýt dùng mu bàn tay lau môi, y hệt một cô vợ nhỏ làm chuyện có lỗi.
Nhưng lão đại vừa quay lại đã nhìn ra manh mối.
“Môi sao lại rá/ch rồi?”
10
“Căng... căng thẳng quá nên tự cắn.”
“Tôi đ/áng s/ợ đến thế à?”
Lão đại ghé sát mặt lại gần tôi.
“Cũng tại cậu không ngoan thôi.”
Hắn nhét vào lòng bàn tay tôi một cái lọ nhỏ, sau đó nhắm mắt nằm xuống.
“Đây là tinh dầu, bôi cái này rồi mát xa cho tôi thêm một lúc nữa.”
Đến một trai thẳng như tôi mà cũng thấy hơi rung động.
Ngoài cửa sổ, ráng chiều ngập trời.
Trong phòng, bầu không khí m/ập mờ đến đặc quánh.
Nếu tôi thật sự là một số không, thì lúc này chắc trong lòng đã nở hoa rồi.
Nhưng tôi không phải.
Buổi tối, lão đại thưởng cho tôi một bữa cháo.
Hắn bảo là để tôi dưỡng dạ dày.
Sau khi ăn xong trở về ký túc xá, lão tam vừa mở cửa ra đã xin lỗi tôi.
“Lạc Lạc, cậu đừng gi/ận, tớ không nên nói chuyện cậu thích lão nhị ra ngoài!”
Vớ vẩn!
Tôi thích lão nhị lúc nào chứ?
Rõ ràng là hắn thích tôi!
Sao lại còn đảo trắng thay đen thế này!
Lão đại vừa nãy còn xoa đầu khen tôi mát xa rất thoải mái, giờ bàn tay lại siết mạnh hơn.
Bàn tay lớn của hắn men theo sau gáy tôi trượt xuống, bóp ch/ặt lấy cổ tôi.
“Thích lão nhị?”
“Tôi không thích!”
Tôi vội vàng phủi sạch lời đồn này.
Vừa mới hét ra, tôi đã thấy lão nhị trần nửa thân trên, ôm chậu rửa mặt từ phòng vệ sinh bước ra.
Lão nhị dù là sinh viên thể thao nhưng lại thuộc kiểu rất khó đen da, làn da trắng hơn cả bốn người kia.
Trên những đường nét hơi trắng ấy còn đọng những giọt nước thấp thoáng.
Hắn chẳng có biểu cảm gì, chỉ thản nhiên liếc tôi một cái rồi trèo lên giường.
Cứ như giữa hắn và tôi chẳng có bất cứ qu/an h/ệ gì, cũng như kẻ chiều nay cưỡng hôn tôi trong phòng dụng cụ không phải hắn.
Hắn càng lạnh nhạt như vậy, tôi lại càng không bình tĩnh nổi.
Chẳng phải đã nói thích tôi sao?
Rốt cuộc hắn có ý gì?