Lão công của tôi là một NPC mỹ nam bệ/nh kiều trong trò chơi kinh dị.
Còn tôi, là người chơi đứng top 1 bảng xếp hạng toàn server.
Vì anh người yêu "liễu yếu đào tơ", cơm không tự bưng nước không tự rót ấy, cứ cách ba ngày tôi lại phải dấn thân vào phó bản một lần.
Khi tỉnh dậy trên chiếc giường lớn của lão công thêm một lần nữa, tôi bỗng nhìn thấy bình luận trôi..
[Boss game kinh dị ở bên ngoài một đ/ao ch/ém bay bảy cái đầu, tự ch/ặt một cánh tay cũng chẳng thèm chớp mắt, thế mà giờ đây chỉ vì xước da đầu ngón tay mà lại đi làm nũng với Top 1 á?]
[Quan trọng là Top 1 tin sái cổ luôn mới sợ chứ, còn cầm ngón tay người ta lên hôn lấy hôn để dỗ dành nữa?]
[Mấy con quái quấn băng, yêu tinh lưỡi liềm, bộ xươ/ng trắng ngoài kia... có biết Boss nhà mình sau lưng lại làm cái trò này không?]
1
Tôi nằm thẫn thờ trên giường, mất một lúc lâu mới tiêu hóa hết ý nghĩa của những dòng bình luận kia.
Sống lưng bỗng chốc lạnh toát.
Úc Trì Châu nhạy bén nhận ra điều đó.
Anh chống tay xuống giường, mái tóc đen dài mượt mà theo chuyển động lướt qua mặt tôi, rũ xuống xươ/ng quai xanh, mang theo hương gỗ thông thanh đạm quen thuộc.
"Sao thế?"
Dù đã ở bên nhau ba tháng, tôi vẫn bị gương mặt cực phẩm của Úc Trì Châu làm cho ngẩn ngơ.
Lần đầu vào game kinh dị gặp anh, tôi còn tưởng đây là "bẫy rập mỹ nhân" thiết kế riêng cho mình. Nếu không, sao trên đời này lại có người mọc đúng từng điểm mấu chốt trên gu thẩm mỹ của tôi như vậy?
Chỉ tiếc là, Úc Trì Châu chỉ là một NPC, lại còn là kiểu NPC mỹ nhân bệ/nh tật có sắc mà không có lực, vai không thể gánh tay không thể bưng.
Tôi bị kéo vào trò chơi kinh dị thuần túy là ngoài ý muốn. Vốn dĩ tôi không định dây dưa gì với những thực thể q/uỷ dị trong này. Nhưng sau khi về thế giới thực, tôi trằn trọc suốt ba ngày, cuối cùng quyết định vào phó bản sớm hơn dự kiến.
Kết thúc phó bản thứ hai, tôi cố bình ổn hơi thở, chỉnh lại bộ quần áo còn vương m/áu, bước đến trước mặt Úc Trì Châu.
"Cái đó... tôi có thể biết tên anh không?"
Đáy mắt Úc Trì Châu lóe lên một tia sáng kỳ quái, hệ thống liên tục phát ra những tiếng cảnh báo chói tai bên tai tôi.
"Chỉ có người ch*t mới được..."
Thấy phó bản sắp kết thúc, cổng về nhà sắp đóng lại, tôi vội vàng nhét một cành hoa hồng vào tay anh.
Đó là cành hoa tôi mang từ thế giới thực vào, bảo vệ suốt dọc đường đến tận bây giờ. Người tôi đầy vết thương, nhưng cánh hoa hồng thì chẳng rụng một mảnh nào.
"Tôi tên Giang Tuy Chi, lần sau gặp lại nhé!"
"Hy vọng lần sau, anh có thể cho tôi biết tên mình."
Cổng dịch chuyển đóng lại, bóng dáng tôi biến mất nơi cuối con đường.
Úc Trì Châu rũ mắt, nhìn cành hồng trong tay. Thế giới kinh dị này không bao giờ mọc ra được thứ hoa kiều diễm, không chút ô nhiễm như thế.
Ngón tay Úc Trì Châu siết ch/ặt, cành hồng trong nháy mắt hóa thành tro bụi.