Ánh Đèn Lồng Dưới Hoa

Chương 11

10/07/2025 21:13

Chu Viễn, dù vẫn còn mang vài vết s/ẹo trên cơ thể, đã hồi phục phần lớn sức khỏe nhờ sự chăm sóc tận tình của Lâm Hạo và sự giúp đỡ của gia đình Trương Đại.

Anh quyết định từ bỏ con đường quân ngũ, không muốn tiếp tục sống giữa m/áu và sú/ng đạn. Với sự đồng ý của Trương Đại, anh bắt đầu học cách làm vườn và sửa chữa đồ đạc, những công việc giản dị nhưng mang lại niềm vui mới.

Lâm Hạo, với tài năng văn chương, tiếp tục viết sách và chép tay, đôi khi b/án chúng cho những thương nhân qua lại để ki/ếm thêm thu nhập. Hai người phối hợp nhịp nhàng, như hai mảnh ghép hoàn hảo trong bức tranh cuộc sống.

Một buổi sáng, khi sương còn đọng trên lá, Lâm Hạo ngồi dưới hiên, tay cầm bút lông viết một bài thơ mới.

Chu Viễn bước ra từ vườn, tay cầm một giỏ rau vừa hái, mỉm cười khi thấy cậu.

"Viết gì mà chăm chỉ thế?" Anh hỏi, đặt giỏ xuống và ngồi cạnh Lâm Hạo.

Lâm Hạo ngẩng lên, ánh mắt sáng rực: "Em đang viết về chúng ta. Về ánh đèn lồng, về hoa mẫu đơn, và về tình yêu đã đưa chúng ta vượt qua mọi thứ."

Cậu đọc to vài câu: "Dưới ánh đèn vàng, ta tìm nhau, qua khói lửa, lòng vẫn không phai."

Chu Viễn cười, nắm tay cậu và nói: "Hay lắm. Khi hoa nở, chúng ta sẽ tổ chức lễ kỷ niệm, và em sẽ đọc bài thơ này."

Cuộc sống của họ không chỉ có niềm vui mà còn đầy thử thách. Một ngày, tin tức về chiến tranh lan đến thung lũng. Quân Nhật tiếp tục tấn công các vùng lân cận, và nhiều dân làng phải di tản.

Trương Đại lo lắng, gọi cả hai đến bàn bạc: "Nếu chiến tranh đến đây, chúng ta phải có kế hoạch. Căn nhà này không đủ chắc chắn để chống lại quân lính.”

Chu Viễn gật đầu, đề xuất gia cố nhà cửa và đào hầm trú ẩn. Với kinh nghiệm quân sự, anh dẫn dắt cả gia đình Trương Đại và vài người hàng xóm làm việc cùng.

Lâm Hạo giúp bằng cách ghi chép kế hoạch và phân phát công việc, đảm bảo mọi thứ diễn ra suôn sẻ.

Sau nhiều ngày lao động, căn nhà trở nên kiên cố hơn, với hầm trú ẩn đủ chỗ cho cả gia đình. Chiếc đèn lồng được mang vào hầm, như một nguồn sáng tinh thần trong những ngày đen tối có thể xảy ra.

Dù chiến tranh chưa đến thung lũng, những ảnh hưởng của nó vẫn hiện hữu. Thương nhân qua lại ngày càng ít, khiến việc b/án sách của Lâm Hạo gặp khó khăn.

Chu Viễn đề nghị mở một khu vườn nhỏ để trồng rau và hoa, vừa để tự cung tự cấp vừa b/án cho dân làng. Ý tưởng này thành công ngoài mong đợi. Hoa mẫu đơn của họ trở thành điểm sáng, thu hút những người qua đường m/ua làm quà tặng.

Lâm Hạo còn viết thêm vài bài thơ ngắn, đóng thành tập nhỏ b/án kèm hoa, mang lại thêm thu nhập.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm

Núi con gái

Chương 19
Đêm Giao thừa, ông nội trọng nam khinh nữ đã bỏ mặc một mình tôi trên núi. Ông lạnh lùng nói: "Con ngốc, bao giờ mặt trời mọc đằng tây thì hẵng về nhà." Ở trên núi chán quá, tôi bắt chước trong phim, bày trò gọi Bút Tiên. "Bút Tiên, Bút Tiên, nếu ngài đã đến thì xin hãy vẽ một vòng tròn." Cây bút chì trong tay tôi tự động di chuyển trên tờ giấy trắng. Nó vẽ một vòng tròn. Tôi lại hỏi: "Bút Tiên, chuyện gì ngài cũng biết phải không? Nếu đúng thì xin hãy vẽ một vòng tròn." Lại thêm một vòng tròn nữa. Tôi chống cằm, cười hì hì: "Bút Tiên, đoán xem thứ gì càng rửa càng bẩn?" Đầu bút khựng lại một lúc. Sau đó từ từ vẽ ra... một dấu chấm hỏi. Tôi cười khoái chí: "Hì hì, là nước!" Cây bút: ... Tôi lại hỏi: "Bút Tiên, loại trứng nào không ăn được?" Cây bút run lên bần bật, tưởng chừng sắp bị bẻ gãy, rồi lại vẽ thêm một dấu chấm hỏi. Tôi cười ha hả: "Là trứng vịt lộn số không! Ha ha ha!" Đúng lúc ấy. Một cơn cuồng phong bất chợt nổi lên. Một nữ quỷ mặc áo đỏ hiện ra trước mặt tôi. Khóe môi nàng cong lên thành một nụ cười quái dị, da cười mà thịt chẳng cười. Cô ấy nắm lấy tay tôi, dịu dàng nói: "Nào, để chị đưa em về nhà." Rồi cô ấy ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lẽo nhìn về phía ngôi làng dưới chân núi. Giọng nói âm u như vọng lên từ địa ngục: "Để ta xem... là kẻ khốn kiếp nào đã đưa em đến đây hành hạ ta." "Nếu không khiến hắn đoạn tử tuyệt tôn... ta thề không làm quỷ!"
Hiện đại
Kinh dị
Linh Dị
0
MẸ NẤM Chương 11