Ánh Đèn Lồng Dưới Hoa

Chương 11

10/07/2025 21:13

Chu Viễn, dù vẫn còn mang vài vết s/ẹo trên cơ thể, đã hồi phục phần lớn sức khỏe nhờ sự chăm sóc tận tình của Lâm Hạo và sự giúp đỡ của gia đình Trương Đại.

Anh quyết định từ bỏ con đường quân ngũ, không muốn tiếp tục sống giữa m/áu và sú/ng đạn. Với sự đồng ý của Trương Đại, anh bắt đầu học cách làm vườn và sửa chữa đồ đạc, những công việc giản dị nhưng mang lại niềm vui mới.

Lâm Hạo, với tài năng văn chương, tiếp tục viết sách và chép tay, đôi khi b/án chúng cho những thương nhân qua lại để ki/ếm thêm thu nhập. Hai người phối hợp nhịp nhàng, như hai mảnh ghép hoàn hảo trong bức tranh cuộc sống.

Một buổi sáng, khi sương còn đọng trên lá, Lâm Hạo ngồi dưới hiên, tay cầm bút lông viết một bài thơ mới.

Chu Viễn bước ra từ vườn, tay cầm một giỏ rau vừa hái, mỉm cười khi thấy cậu.

"Viết gì mà chăm chỉ thế?" Anh hỏi, đặt giỏ xuống và ngồi cạnh Lâm Hạo.

Lâm Hạo ngẩng lên, ánh mắt sáng rực: "Em đang viết về chúng ta. Về ánh đèn lồng, về hoa mẫu đơn, và về tình yêu đã đưa chúng ta vượt qua mọi thứ."

Cậu đọc to vài câu: "Dưới ánh đèn vàng, ta tìm nhau, qua khói lửa, lòng vẫn không phai."

Chu Viễn cười, nắm tay cậu và nói: "Hay lắm. Khi hoa nở, chúng ta sẽ tổ chức lễ kỷ niệm, và em sẽ đọc bài thơ này."

Cuộc sống của họ không chỉ có niềm vui mà còn đầy thử thách. Một ngày, tin tức về chiến tranh lan đến thung lũng. Quân Nhật tiếp tục tấn công các vùng lân cận, và nhiều dân làng phải di tản.

Trương Đại lo lắng, gọi cả hai đến bàn bạc: "Nếu chiến tranh đến đây, chúng ta phải có kế hoạch. Căn nhà này không đủ chắc chắn để chống lại quân lính.”

Chu Viễn gật đầu, đề xuất gia cố nhà cửa và đào hầm trú ẩn. Với kinh nghiệm quân sự, anh dẫn dắt cả gia đình Trương Đại và vài người hàng xóm làm việc cùng.

Lâm Hạo giúp bằng cách ghi chép kế hoạch và phân phát công việc, đảm bảo mọi thứ diễn ra suôn sẻ.

Sau nhiều ngày lao động, căn nhà trở nên kiên cố hơn, với hầm trú ẩn đủ chỗ cho cả gia đình. Chiếc đèn lồng được mang vào hầm, như một ng/uồn sáng tinh thần trong những ngày đen tối có thể xảy ra.

Dù chiến tranh chưa đến thung lũng, những ảnh hưởng của nó vẫn hiện hữu. Thương nhân qua lại ngày càng ít, khiến việc b/án sách của Lâm Hạo gặp khó khăn.

Chu Viễn đề nghị mở một khu vườn nhỏ để trồng rau và hoa, vừa để tự cung tự cấp vừa b/án cho dân làng. Ý tưởng này thành công ngoài mong đợi. Hoa mẫu đơn của họ trở thành điểm sáng, thu hút những người qua đường m/ua làm quà tặng.

Lâm Hạo còn viết thêm vài bài thơ ngắn, đóng thành tập nhỏ b/án kèm hoa, mang lại thêm thu nhập.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sự Tương Thích Hoàn Hảo

Chương 10
Vì độ tương thích đạt một trăm phần trăm, vị thống soái thú nhân buộc phải kết hôn với tôi — một người lưỡng tính. Nhưng sau khi kết hôn, anh vẫn luôn không hứng thú với tôi. Tôi chỉ có thể nghĩ đủ mọi cách để tiếp cận anh mỗi ngày. Tôi tin rằng, chỉ cần cố gắng đủ nhiều, sớm muộn gì anh cũng sẽ thích tôi. Cho đến hôm nay, khi tôi lại một lần nữa dốc hết sức quyến rũ Thẩm Vọng, đột nhiên nhận được thông báo khẩn cấp từ Cục Quản Lý: [Độ tương thích giữa cậu và Thống soái Thẩm đã bị nhầm rồi!] [Anh ấy không phải người có độ tương thích một trăm phần trăm với cậu!] Tôi lập tức chết lặng tại chỗ. Thảo nào Thẩm Vọng từ đầu đến cuối vẫn luôn lạnh nhạt với tôi. Trước mắt tôi, Thẩm Vọng vẫn chưa biết gì. Anh khẽ nhíu mày, lên tiếng thúc giục: "Rốt cuộc có làm nữa hay không? Một lát nữa tôi còn có việc." Tôi nhanh nhẹn khoác áo vào, đứng sang một bên: "Không làm nữa đâu, anh cứ đi làm việc của mình đi."
1.98 K
2 Tham Lam Chương 12
5 Mưa hoa sương gió Chương 13
6 Kẻ Nghe Trộm Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm