Đêm khuya.
Tôi vẫn chưa chợp mắt được.
Tựa lưng vào đầu giường, tôi lật giở cuốn sách một cách hờ hững.
Ngẫm nghĩ về ý nghĩa của cụm từ ‘bạch nguyệt quang' mà đám khán giả bình luận nhắc đến.
Tôi bị chứng mất ngủ kinh niên.
Lúc nào tôi cũng thích uống chút rư/ợu giúp ngủ ngon trước khi lên giường.
Tôi biết rất rõ.
Sau khi Vệ Trạm trưởng thành, cậu ta luôn thích bỏ thêm thứ gì đó vào rư/ợu của tôi.
Khi phát hiện ra, tôi chỉ cảm thấy chấn động.
Gu của cậu ta lại giống cha cậu ta đến thế.
Nhưng tôi chưa bao giờ vạch trần cậu ta.
Chỉ là không ngờ rằng, cậu ta lại là nhân vật chính được nhắc đến.
Trong những bình luận ấy, tôi chỉ là vai phụ trong cuộc đời cậu.
Đơn giản là...
Buồn cười đến tột cùng.
Vệ Trạm cái tên này.
Cha không đoái hoài, mẹ chẳng thèm nhận.
Đã được ta nuôi dưỡng mười năm, lẽ ra phải mãi mãi xoay quanh ta mới đúng.
Chứ không thể giống cái thằng cha khốn nạn kia được.