16
“Em còn có thể vô dụng hơn nữa không?”
Trong phòng ngủ, anh Ninh Du cầm túi đ/á áp lên trán tôi, thần sắc phức tạp.
Tôi cúi đầu không dám đáp, trong lòng cũng âm thầm tự trách.
Giang Tự của mười năm sau đứng ngoài cửa cười trên nỗi đ/au người khác:
“Có vậy thôi mà đã không chịu nổi rồi, đúng là còn trẻ thật.”
Tôi trừng mắt nhìn hắn:
“Im miệng.”
Giang Tự kia cười khẩy một tiếng, không thèm để ý tôi, quay sang anh Ninh Du, giọng nói trở nên dịu dàng:
“Xuống ăn cơm đi. Em làm cá chua ngọt rồi, chắc anh cũng thích, còn có cháo cá phi lê, uống vào ấm dạ dày.”
Nói rồi hắn liếc tôi một cái:
“Dù gì cậu ta cũng hai mươi rồi, chẳng đến mức chảy tí m/áu mũi mà cần anh phải lo lắng vậy chứ?”
Tôi mở miệng, nhưng lại chẳng thốt ra lời nào.
Quả thật, đứng trước Giang Tự của mười năm sau, tôi dường như không có lấy một chút ưu thế.
Tôi không chín chắn bằng hắn, không chu đáo bằng hắn, thậm chí ngay cả việc nắm bắt sở thích và thói quen của anh Ninh Du… tôi cũng không làm được trơn tru như hắn.
Ánh mắt hắn nhìn tôi, nói là khiêu khích thì không hẳn — mà giống như coi thường hơn.
Môi tôi khẽ động.
Tôi muốn nói với anh Ninh Du rằng hắn nói đúng, chuyện nhỏ thế này tôi tự lo được.
Muốn nói với anh Ninh Du rằng anh cứ xuống ăn cơm đi, không cần lo cho tôi;
Muốn nói với anh Ninh Du rằng tôi thật ra cũng không thua kém Giang Tự của mười năm sau bao nhiêu.
Tôi yêu anh.
Không ít hơn hắn.
Nhưng lời đến bên môi, lại không phát ra nổi một âm tiết.
Tôi lặng lẽ soi chiếu chính mình trong giây lát, cuối cùng cũng nhìn rõ lòng mình ở khoảnh khắc này:
Tôi muốn sự thiên vị của anh Ninh Du.
Tôi muốn tình yêu của anh Ninh Du.
Trong phòng ngủ yên tĩnh đến mức dường như chỉ còn lại tiếng tim tôi đ/ập.
Một lúc sau, tôi nghe thấy giọng anh Ninh Du vang lên.
Anh đưa tay lau vết m/áu dưới mũi tôi, giọng điềm đạm:
"Tôi không thấy phiền.”
17
Nghe vậy tôi sững người, rồi kịp hiểu ra, mắt lập tức sáng lên.
Là… là ý mà tôi đang nghĩ tới sao?
Giang Tự của mười năm sau nhướng mày nhìn anh Ninh Du, trong đáy mắt có cảm xúc gì đó lướt qua, rồi cuối cùng nhún vai, khép cửa rời đi.
“Anh…”
Tôi dè dặt đưa tay nắm lấy tay anh.
Anh Ninh Du tặc lưỡi một tiếng, kéo tay tôi vòng ra sau eo anh, tiếp tục lau vết m/áu trên mặt tôi:
“Muốn làm gì thì làm, sao cứ rụt rè như vậy?”
Tôi cố tình làm ra vẻ tủi thân:
“Sợ bị đ/á/nh.”
Động tác trên tay anh Ninh Du khựng lại.
Mu bàn tay anh khẽ chạm lên má tôi, vẻ mặt có chút áy náy:
“Xin lỗi… lúc đó đột ngột quá, tôi không kịp phản ứng.”
Tôi mím môi, biết rằng lúc đó đúng là mình quá đường đột.
Bị người khác đ/è xuống hôn một cách khó hiểu như vậy, ai cũng sẽ h/oảng s/ợ.
Nhưng… tôi vẫn muốn hỏi anh.
Hỏi xem có phải cái t/át khi ấy mới là suy nghĩ thật sự của anh không.
Hỏi xem những điều anh đang làm bây giờ là vì thương hại… hay là vì yêu.
“Anh.”
Sau vài giây im lặng, cuối cùng tôi cũng lên tiếng, nhưng lời đến miệng lại đổi hướng,
“Anh có thể nói cho em biết… giữa anh và Giang Tự kia đã xảy ra chuyện gì không?”
Anh Ninh Du nhướng mày:
“Sao thế? Em để ý lắm à?”
Tôi thành thật đáp:
“Em sợ anh chịu thiệt.”
Anh Ninh Du sững người một chút rồi bật cười:
“Sao lại nói vậy? Chẳng phải đó cũng là chính em sao?”
“Chính vì là mình nên mới rõ.”