Hồn Chính Thất, Da Tra Nam

10

07/01/2025 16:46

10

Căn hộ được lắp rất nhiều camera giám sát, gần như trong mỗi phòng đều có.

Những người trẻ tuổi tràn đầy sức sống khó mà cưỡng lại được sự thu hút từ người khác giới.

Trong căn hộ áp mái cách âm tốt này, họ tận hưởng cuộc sống, nhiệt tình thể hiện tình yêu của mình ở khắp nơi.

Vì vậy, tôi cũng chẳng mảy may lo lắng gì về việc không tìm được bằng chứng ngoại tình của Cố Tần.

Tôi chỉ cần sao chép một đoạn video camera giám sát bất kỳ, tung ra ngoài là đủ một đò/n "chí mạng" đối với đôi gian phu d/âm phụ kia.

Nhưng khi xem lại những đoạn ghi hình, tôi vẫn bị sốc.

Sofa ở phòng khách, quầy bar; ghế treo ở ban công, cửa sổ kính, trên sàn đất…

Camera không bỏ sót bất kỳ một khoảnh khắc tình tứ nào của họ.

Thật sự nhức mắt đến kinh khủng.

Tôi nhắm mắt lại, gửi tập tin nén cuối cùng cho luật sư.

Làm xong những việc này, đột nhiên hành lang vang lên tiếng đ/ập cửa “ầm ầm.”

Mở cửa ra xem, hóa ra là Cố Tần.

Anh ta trông như một kẻ mất trí, đi/ên cuồ/ng đạp và đ/á liên tục vào cánh cửa phòng ngủ, đôi mắt đỏ ngầu như trực bộc phát:

“Thẩm Khâm, cô ra đây cho tôi!”

“Cô là phụ nữ mà lại làm chuyện đó với một người phụ nữ khác, không thấy gh/ê t/ởm sao?!”

“Thẩm Khâm, cô có nghe không? Mau ra đây cho tôi!”

“Anh đang gọi tôi đấy à?”

Khi anh ta sắp mất hết lý trí, tôi bước đến trước mặt.

Khoảnh khắc nhìn thấy tôi, Cố Tần rõ ràng đã thở phào nhẹ nhõm.

Tôi đi vòng quanh anh ta hai vòng, nhướng mày khiêu khích rồi nở nụ cười mỉa mai:

“Anh nghĩ tôi đã làm gì với tình nhân của anh trong đó?”

Khuôn mặt Cố Tần lập tức tối sầm lại, đôi môi mím ch/ặt, không đáp lời.

Tôi “ồ” một tiếng, làm ra vẻ như vừa hiểu ra điều gì, tỏ ra ngạc nhiên che miệng lại:

“Anh không nghĩ tôi và Lâm Hương Ngọc ngủ với nhau đấy chứ?”

Anh ta vẫn không nói gì.

Nhưng ánh mắt nghi hoặc của anh ta đã b/án đứng chính mình.

Đúng như tôi đoán, anh ta nghĩ rằng vợ mình và tình nhân của anh ta đã cùng hợp tác “cắm sừng” anh ta.

Ha!

Thật là nực cười và lố bịch.

Tôi khoanh tay lại, một ngón tay gõ nhẹ lên cánh tay còn lại:

“Nhưng thực sự tôi cũng đang có ý định đấy.”

“Chờ khi tôi quen với cơ thể anh, tôi sẽ tận tình ‘chăm sóc’ tốt cho công ty và người phụ nữ yêu kiều bé nhỏ của anh.”

Sau đó, tôi nở nụ cười đầy thách thức,ngang nhiên mở cửa đi vào trước khi anh ta kịp đ/á tôi.

Mặc tiếng tức gi/ận đ/ập cửa của anh ta còn văng vẳng bên kia bức tường.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm