Sói con và nước mắt

Chương 19

14/07/2025 18:43

Đoàn Hàn Vũ không có biểu cảm gì, nhưng tôi biết, khi thật sự buồn, cậu ấy chính là như thế này. Nhìn thấy cậu ấy như vậy, tim tôi cũng đ/au nhói.

Bạn hỏi tôi có h/ận không? Tôi không thể nói là không h/ận, khi mới biết chuyện, phản ứng đầu tiên của tôi là, tôi lại nuôi lớn con trai kẻ th/ù.

Nhưng nhiều năm trôi qua, tôi mới dần hiểu ra, h/ận th/ù và vướng mắc của thế hệ trước đã hóa thành bùn m/áu chảy ròng ròng đ/áng s/ợ.

Còn Đoàn Hàn Vũ, khi còn trong tã Iót đã trở thành vật hy sinh, lẽ nào cậu ấy đáng phải chịu h/ận th/ù sao? Dĩ nhiên là không!

Cậu ấy là một cá thể đ/ộc lập, mẹ cậu ấy đã bỏ rơi cậu, vậy cậu không còn thuộc về bà ấy nữa. Cậu thuộc về tôi. Cậu là của tôi.

Tôi vỗ vỗ lưng cậu nói: "Không phải lỗi của em, thật sự không phải."

Đoàn Hàn Vũ gật đầu, mỉm cười với tôi.

Tôi tưởng cậu ấy thật sự buông bỏ rồi. Nhưng buổi tối, tôi nghe thấy tiếng khóc nghẹn ngào. Tôi bước về phía nơi phát ra tiếng động, căn phòng tối om, trên giường có một khối gì đó co quắp, tiếng nức nở và mùi rư/ợu nhẹ thoát ra từ trong chăn.

Tôi từ từ vén chăn của cậu ấy, tôi không nhìn rõ khuôn mặt, nhưng kỳ lạ thay tôi có thể ngửi thấy mùi mặn chát trong không khí. Tôi đưa tay sờ lên, chạm vào khuôn mặt đầy nước mắt, chúng dính nhớp vào lòng bàn tay tôi, nóng bỏng thấu vào m/áu.

Đoàn Hàn Vũ như một con thú nhỏ bị thương, co rúm người lại, giọng nghẹn ngào lẩm bẩm, "Xin lỗi, xin lỗi… Ngày ấy anh không nên nhặt em về, em không nên sống..."

Lời nói này của cậu như một cây kim, đ/âm vào tim tôi đ/au nhói, sao cậu có thể nói về bản thân như vậy.

Trong đời tôi hối h/ận nhiều chuyện, nhưng dù lúc khó khăn mưu sinh, hay cả khi biết được sự thật lúc ấy, tôi chưa từng hối h/ận vì đã mang Đoàn Hàn Vũ về nhà. Chưa bao giờ.

Đây là sinh mệnh tôi đích thân nuôi lớn, tôi rất vui, thường cảm thán mà nghĩ, mình lại thật sự nuôi lớn được một con người.

Tôi như lúc cậu ấy còn nhỏ, hôn lên đuôi lông mày cậu, hôn lên những giọt nước mắt đ/au khổ, "Em không có lỗi, Hàn Vũ của anh không thể có lỗi." Giống như bà không bao giờ nghĩ tôi có lỗi vậy.

Tôi ngồi trên giường cậu, ôm lấy thân hình không còn g/ầy gò của cậu, nói với Đoàn Hàn Vũ rằng, gặp được cậu, tôi vô cùng vinh hạnh.

Đoàn Hàn Vũ khóc nức nở, cậu ấy chống người dậy, đột ngột hôn tôi, hôn lên đôi môi tôi.

Lý trí tôi đang sụp đổ. Nó bị một thứ không tên nào đó chiếm lĩnh, bị ngh/iền n/át, và thứ ấy nhanh chóng lan rộng, thống trị n/ão bộ tôi.

Tôi không ngăn cản.

Đến sáng hôm sau, khi tôi nhặt quần áo lén rời đi, tôi mới cảm thấy một chút hối h/ận. Có, nhưng không nhiều. Tôi không cảm thấy gh/ê t/ởm, thậm chí... còn khá thích.

Nhưng chính chút hối h/ận ấy khiến tôi không dám đối mặt với Đoàn Hàn Vũ, tôi như một tên tr/ộm, không dám đá/nh thức cậu, lặng lẽ rời đi. Đến b/ệnh viện.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi đạt cấp tối đa về tài ăn nói, tôi khiến cả kinh thành phát điên

Chương 8
Cả kinh thành này ai nấy đều tường tận, tiểu thư nhà họ Mạnh mang cái miệng khiến người ta tức đến chết cũng không xong. Phụ thân ta vốn là Nội các Đại học sĩ, cả đời cẩn ngôn thận hành, ngày ngày bái Phật cầu cho ta bớt nói vài câu. Cuối cùng, người chẳng còn cách nào khác, đành ép gả ta cho kẻ thù không đội trời chung của người là Cố Bắc Thần – kẻ vốn nổi danh nghiêm nghị, quyền khuynh triều chính. Ngày thành thân, vài kẻ đối đầu chính trị với Cố Bắc Thần cố ý sai phu nhân đến tân phòng để gây khó dễ cho ta. Thượng thư phu nhân che miệng, cười đầy mỉa mai: “Mạnh tiểu thư, Cố Thủ phụ tính tình lạnh lùng, chẳng gần nữ sắc, nàng gả tới đây, cuộc đời này xem như chẳng còn gì để trông mong rồi.” Ta vén khăn che mặt, bốc lấy quả táo tàu trên bàn vừa nhai vừa đáp: “Nhìn thấu được cuộc đời thì tốt chứ sao, chứng tỏ mắt ta vẫn còn sáng tỏ lắm! Chẳng như phu nhân đây, mắt mờ chân chậm, đến cả lão gia nhà mình đêm qua ngủ lại ở phòng thiếp nào cũng chẳng nhìn ra.” Một vị Thị lang phu nhân khác tức giận đập bàn: “Ngươi là nha đầu thế nào mà ăn nói hồ đồ vậy, chẳng sợ sau này bị nhà chồng chán ghét, vận mệnh tát cho vỡ mặt hay sao!” Ta nhai táo tàu, cười rạng rỡ như hoa: “Ôi chao, thế thì tỉnh cả người tỉnh táo lắm đấy!”
Cổ trang
0
Phất Nhân Chương 7