Bạn bè bên cạnh Thẩm Kỳ Ngọc đều có phần không vừa mắt.
Một lần tụ tập ăn uống.
Thấy Thẩm Kỳ Ngọc đang bóc quýt cho tôi, biểu cảm của ai nấy đều vô cùng khó tả.
Tên nhóc m/ập năm xưa, Tần Dương, giờ đã cao lớn lực lưỡng.
Điều duy nhất không thay đổi là sự bất mãn dành cho tôi.
"Anh Kỳ, cậu ta không biết tự bóc à? Hồi bé thì bắt anh đút ăn, lớn rồi vẫn thế. Rốt cuộc ai mới là người hầu đây? Hừ."
Tôi cũng khẽ hừ một tiếng.
2
Tuy tôi có hơi được nuông chiều.
Nhưng cũng chỉ dám như vậy trước mặt Thẩm Kỳ Ngọc.
Đối với đám công tử này, tôi chẳng dám đắc tội bất kỳ ai.
Bao năm qua, vì luôn ở bên cậu chủ, bạn bè của tôi gần như chỉ còn mỗi cái vòng qu/an h/ệ của Thẩm Kỳ Ngọc.
Nhưng bọn họ từ trước đến nay vẫn luôn phân biệt thân sơ với tôi.
Con trai của một người giúp việc...
Kết bạn với tôi cũng là chuyện mất mặt.
Nếu không phải nể mặt Thẩm Kỳ Ngọc, e rằng bọn họ đã chẳng buồn qua lại.
Nghe vậy, Thẩm Kỳ Ngọc chỉ mỉm cười.
"Không sao mà, có phải chuyện gì to t/át đâu."
Nói rồi anh quay sang hỏi tôi:
"Còn ăn nữa không?"
Tôi lắc đầu.
Thật ra bản thân tôi cũng chưa từng thấy việc này có gì không đúng.
Bởi từ nhỏ, cậu chủ vẫn luôn đút tôi ăn như vậy.
Khi ấy tôi không dám tự lấy đồ ăn.
Nhưng trẻ con thì lúc nào chẳng ham ăn, cứ nhìn thấy là nuốt nước bọt.
Thấy tôi không dám chủ động xin.
Anh liền bóc một viên kẹo sữa, đút vào miệng tôi.
Thấy mắt tôi sáng rực nhìn mình, anh bỗng thấy thú vị.
Từ đó thành thói quen.
Mà tôi cũng luôn cảm thấy...
Đồ của cậu chủ.
Chỉ khi cậu chủ tự tay cho tôi thì tôi mới được nhận.
Tôi chưa bao giờ dám tự đưa tay lấy.
Vì thế mà hình thành cái thói quen kỳ quái này.
Nhưng hôm nay nghe Tần Dương nói vậy.
Trong lòng tôi bỗng thấy khó chịu không rõ lý do.
Tôi cũng tự kiểm điểm bản thân.
Có điều...
Chỉ kiểm điểm một chút thôi.
Lần sau vẫn để cậu chủ đút như cũ.
Lên cấp ba.
Tôi trưởng thành hơn rất nhiều.
Cũng chịu khó học hành hơn.
Cậu chủ quá thông minh.
Toán học với anh dễ như trở bàn tay, muốn điểm tuyệt đối lúc nào cũng được.
Còn tôi học đến mức tức muốn bốc hỏa.
Thế là cố ý rủ anh ra ngoài chơi, chỉ mong làm anh xao nhãng việc học.
Kết quả...
Điểm của tôi tụt dốc.
Tôi lại phải cắm đầu học ngày học đêm.
Còn anh chẳng hề tỏ ra mất kiên nhẫn.
Vẫn kiên trì giảng bài cho tôi.
Tôi âm thầm đặt ra mục tiêu.
Ít nhất cũng phải đuổi kịp Thẩm Kỳ Ngọc.
Ít nhất...
Để người khác không cảm thấy khoảng cách giữa chúng tôi quá lớn.
Mỗi lần nhìn Thẩm Kỳ Ngọc đứng trên sân khấu phát biểu.
Tôi đều cảm thấy anh cao không thể với tới.
Rực rỡ đến chói mắt.
Được mọi người yêu thích vô cùng.
Tôi đứng dưới khán đài.
Hai tay đút túi quần.
Ngẩng đầu nhìn thiếu niên trên sân khấu.
Trong lòng bỗng dâng lên một loại xúc động.
Một sự thôi thúc mãnh liệt...
Muốn kéo anh xuống khỏi vị trí ấy.
Anh quá hoàn hảo.
Từ gia thế, xuất thân.
Đến năng lực và tương lai.
Mọi thứ đều khiến người khác chỉ có thể ngước nhìn.
Lúc ấy, thiếu niên đã cao gần một mét chín.
Dung mạo tuấn mỹ.
Khí chất dịu dàng.
Từ ngoại hình đến tính cách...
Không hề có lấy một điểm để chê.
Tôi lén lút gh/en tị với anh.
Ngày tụ họp cuối cùng sau lễ tốt nghiệp.
Tôi vô tình bắt gặp một cậu trai xinh đẹp đang tỏ tình với cậu chủ...