Nói thật, nếu beta của anh không phải một tiểu thiếu gia yếu ớt, quy củ lại nhiều đến phát phiền như tôi, có lẽ anh đã h/ận không thể ngày nào cũng giữ người trên giường.

Bạo Ý Hành vốn chỉ là một tên l/ưu ma/nh từ khu ổ chuột đi lên. Anh đ.á.n.h quyền chui để ki/ếm được khoản tiền đầu tiên, sau đó bắt đầu làm đủ loại sinh ý chẳng mấy vẻ vang.

Hạ thành vốn hỗn lo/ạn, những khoản tiền anh dựa vào đầu cơ ki/ếm được cũng chẳng thể nói là bẩn, nhưng Bạo Ý Hành nhìn thì khí thế áp người, tuổi thật ra chỉ lớn hơn tôi một hai tuổi. Chẳng qua trải nghiệm của anh phong phú hơn tôi quá nhiều, tâm tư cũng sâu hơn rất nhiều.

Bề ngoài mặc vest chỉnh tề đến đâu cũng chẳng che được bản chất hoang dã, thô ráp trong xươ/ng.

Lúc này thấy tôi đỏ mắt, cố nhịn khóc mà vẫn bướng bỉnh, anh cau mày hồi lâu, cuối cùng vẫn chỉ có thể hạ mình xuống dỗ.

“Đừng khóc. Có chuyện gì thì nói cho đàng hoàng, lần nào em nói mà tôi không nghe?”

“Tôi có khóc đâu.”

Nhưng anh vừa nói như vậy, hốc mắt tôi lập tức nóng thêm, tầm nhìn cũng hơi nhòe đi, vậy mà vẫn trợn mắt nhìn anh.

“Tôi nói bao nhiêu lần rồi mà anh vẫn chẳng nhớ! Lần trước anh vừa tập gym xong đã chạy đến, người bẩn như thế. Anh thì thoải mái rồi, nhưng tôi đã nói là mất vệ sinh mà!”

Sắc mặt Bạo Ý Hành thay đổi mấy lần, rõ ràng hơi chột dạ.

Tôi càng nhìn càng tức, cảm thấy mình hoàn toàn không thể nói chuyện với người này, thế là quay người, lau nước mắt rồi đi thẳng lên tầng.

Bạo Ý Hành vội vàng đuổi theo, bước chân còn hơi loạng choạng vì uống nhiều.

“Bé con, lúc đó em đồng ý mà.”

Tôi mím môi, không nói.

Anh theo sau một đoạn, suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng đột nhiên mở miệng.

“Xin lỗi.”

“Vợ.”

“Tôi sai rồi.”

Sau khi Bạo Ý Hành tắm xong bước ra, tôi đã nằm trên giường, kéo chăn lên người, quay lưng về phía anh.

Anh đi tới, ngồi xuống mép giường, cúi đầu nhìn đôi mắt vẫn còn đỏ của tôi.

“Vẫn chưa hết gi/ận à?”

Thật ra tôi chỉ cảm thấy trong lòng rất khó chịu, càng nghĩ mắt càng ướt, cuối cùng lại nhắc tới một câu đã nói không biết bao nhiêu lần.

“Bao giờ anh mới cho tôi đi?”

Ngón tay Bạo Ý Hành khẽ miết.

Anh lại muốn hút th/uốc.

“Ông đây thật muốn đ.á.n.h em một trận.”

Tôi lập tức n/ổ tung, bật dậy khỏi giường.

“Anh nói cái gì?”

Bạo Ý Hành mặt không đổi sắc.

“Tôi nói tôi muốn hút th/uốc.”

Được.

Anh nhận.

Anh chính là thứ ở nhà thì hèn.

Hai tay tôi khoanh trước ngựk, mắt và chóp mũi đều đỏ, nơi đuôi mắt còn đọng nước, nhưng gương mặt vẫn bướng bỉnh chẳng chịu thua.

Yết hầu Bạo Ý Hành khẽ chuyển động, anh tiến lại gần, hạ giọng dỗ.

“Em rời khỏi tôi rồi thì còn có thể đi đâu? Em tưởng ai cũng giống tôi, mặc em đá/nh, mặc em m/ắng à? Tôi cầu hôn hơn mười lần mà em còn chẳng chịu thương tôi.”

Tôi phồng má phản bác.

“Tôi có đ.á.n.h anh đâu.”

Đôi mắt Bạo Ý Hành sâu thẳm.

Anh cúi xuống, từng chút một hôn nhẹ lên môi tôi.

“Ừ.”

Sau đó bàn tay lớn giữ lấy sau đầu tôi, kéo cả người vào lòng.

Có đôi lúc tôi thật sự gh/ét chính mình.

Cơ thể lúc nào cũng vô thức chiều theo anh, chẳng biết từ lúc nào hai tay đã vòng lên vai và lưng người đàn ông.

Mà hễ tôi cho một chút sắc mặt tốt, Bạo Ý Hành sẽ lập tức được đằng chân lân đằng đầu, sau đó tôi lại vô cùng hối h/ận vì đã mềm lòng.

Tôi sa sút thì sao?

Là chính anh muốn nuôi tôi.

Tôi có cầu anh đâu.

Ngày ấy Bạo Ý Hành vẫn chỉ là một kẻ liều mạng sống ở hạ thành. Anh bỏ tiền m/ua tôi lại rồi mang về nơi ở của mình.

Mà hạ thành thật ra chính là khu ổ chuột của khu ổ chuột, đủ hạng người lẫn lộn, hỗn lo/ạn vô cùng.

Tôi tuy là beta, nhưng da trắng th!t mềm, gương mặt lại quá dễ nhìn. Ở nơi đầy rẫy đủ loại người như vậy, tuyệt đối là một miếng mồi b/éo.

Một alpha hung hãn đến mức người người e sợ như Bạo Ý Hành bỏ tiền m/ua tôi về thì còn có thể có ý gì?

Đừng tưởng anh có gương mặt đẹp thì tôi sẽ ngoan ngoãn thỏa hiệp.

Nhưng lúc ấy tôi đã đói suốt hai ngày.

Anh chỉ cần một tay là đủ đ/è tôi đến không thể động đậy.

Tôi giãy giụa mấy phút, cuối cùng ôm lấy chiếc chăn ẩm mốc trên giường anh mà khóc đến tan nát cõi lòng, trút hết những đ/au khổ và sợ hãi đã bị dồn nén quá lâu.

Cuối cùng Bạo Ý Hành bị tiếng khóc làm phiền đến phát đi/ên, lấy băng gạc bịt miệng tôi lại.

Tôi lập tức không khóc nữa, gi/ật mạnh miếng băng bẩn trên miệng xuống.

“Phi, phi, phi! Gh/ê quá!”

M/ắng xong, tôi lại cảnh giác nhìn anh.

Bạo Ý Hành lúc ấy trẻ hơn bây giờ rất nhiều, chỉ là chẳng chịu chăm chút bản thân, mặt còn có vết thương, nhìn vừa thô, vừa chán đời, lại hung dữ đến đ/áng s/ợ.

Còn nghèo rớt mồng tơi.

Thật ra trong lòng tôi biết ơn vì anh đã bỏ tiền m/ua mình lại, nhưng thật sự bị mang về đây rồi, tôi lại sợ vô cùng.

Tôi chỉ là một beta chẳng có năng lực gì.

Bạo Ý Hành nâng mí mắt, lạnh lùng liếc tôi một cái, sau đó đứng dậy đi tới cạnh giường, cúi người hất đống quần áo đang chất trên đó sang một bên.

“Tối nay em ngủ chỗ này.”

Tôi ôm chiếc ba lô trước ngựk.

Bên trong là toàn bộ những thứ duy nhất còn sót lại của tôi, mấy tấm ảnh và một món đồ treo nhỏ.

Tôi cúi đầu, không để ý đến anh.

Bạo Ý Hành đi ra ngoài rửa mặt.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bệnh Cũ

Chương 13
Đây là năm thứ mười tôi và Triệu Nhất Dương dây dưa cùng nhau. Từng làm bạn cùng phòng, từng làm bạn giường, duy chỉ chưa từng làm người yêu. Đêm xuống, chúng tôi quấn lấy nhau triền miên đến chết đi sống lại. Nhưng khi giới thiệu với người ngoài, lại vẫn chỉ là anh em từng học chung trường. Sau này, anh đã gặp được cô gái mà mình thực sự yêu thích. Cùng cô ấy đeo nhẫn đôi, và bảo tôi gọi cô ấy là chị dâu. Từ phòng tắm bước ra, anh hôn lên trán tôi lần cuối cùng: "Cậu biết đấy, tôi không phải gay, ở bên cô ấy, mới giống như một người bình thường."
0
6 Anh Lạc Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

BETA NHÀ TÔI SINH RA ĐỂ HƯỞNG PHÚC

10
Tôi là một beta xuất thân từ gia đình giàu có nhưng về sau sa sút đến mức gần như trắng tay, còn Bạo Ý Hành thì hoàn toàn trái ngược với tôi. Anh xuất thân từ khu ổ chuột, từng bước lăn lộn từ hạ thành lên thượng thành, cuối cùng trở thành một nhân vật có tiếng trong giới tài phiệt. Tôi ở bên anh rất nhiều năm, tính tình vẫn kiêu căng và khó chiều như cũ, đối với Bạo Ý Hành lại càng kén chọn đủ điều. Người ngoài nhìn vào thường chê tôi làm bộ làm tịch, không biết tốt xấu, có một người đàn ông vừa có tiền vừa có quyền lại một lòng chiều chuộng như anh mà còn chẳng biết quý trọng. Sau này, có lẽ Bạo Ý Hành thật sự cảm thấy dù mình có làm thế nào cũng không thể sưởi ấm được trái tim tôi, cuối cùng lại hiếm hoi thuận theo ý tôi, đồng ý để tôi rời đi. Thế nhưng ngay tối hôm ấy, căn nhà thuê đột nhiên mất điện. Giữa bóng tối, tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì một bóng người cao lớn đã áp sát từ phía sau, cánh tay rắn chắc vòng qua eo, ép tôi tựa vào mép bàn. Hơi thở nóng rực của người đàn ông phả sát bên tai, mang theo thứ áp lực quá quen thuộc khiến cả sống lưng tôi tê dại. Bạo Ý Hành khẽ cười, giọng trầm xuống. “Mang con của tôi rồi còn định đi đâu, hửm?”
ABO
Boys Love
0