Đào hoa nguyên đẫm máu

Chương 21

17/07/2024 15:16

Quán mì, thị trấn Trúc Cương.

Mưa rơi xuống mái hiên như những giọt nước mắt.

Bún trượt ván tỏa ra hơi nóng.

Cảnh sát Trần mệt mỏi ôm trán, không nuốt được miếng nào.

“Trì Tiểu Du, cô ở đâu... cô rốt cuộc ở đâu...” Ông ấy khàn giọng thì thầm.

“Đội trưởng Trần, ít nhất hãy ăn vài miếng.” Cảnh sát Tiểu Tống ngồi phía đối diện, quan tâm nói: “Anh cả đêm không ngủ, lại không ăn cơm, cơ thể sẽ không chịu đựng được đâu.”

“Không nuốt được.” Cảnh sát Trần buồn bã nói: “Không tìm được Trì Tiểu Du, tôi không muốn ăn gì hết.”

“Sức khỏe là tiền vốn của cách mạng, lỡ như kiệt sức thì sao có thể...”

“Hai tháng! Hai tháng rồi!” Cảnh sát Trần đ/au khổ hét lên: “Tại sao không tìm thấy người? Đội tìm ki/ếm đã đi khắp ngọn núi, vớt khắp sông, sao vẫn không tìm thấy được! Cho dù ch*t rồi cũng phải có th* th/ể chứ!”

“Không tìm được người, sao có thể giải thích với người nhà chứ? Sao có thể giải thích với cục trưởng được? Dù sao tôi cũng không còn mặt mũi quay về Vân Châu!”

Ông ấy tức gi/ận đ/ập bàn: “Nửa đời sau của tôi sẽ ở đây!”

Lúc này, một ngư dân da ngăm đen, tóc trắng xóa đi tới, hai tay bưng một bát bún nóng hổi.

“Xin hỏi, có thể ghép bàn với hai người không?”

Cảnh sát Trần ngước mắt.

Ông ấy vừa nhìn đã nhận ra, đây chính là ông lão đ/á/nh cá ngồi trên bè trúc mà ông ấy từng gặp ở bờ sông vào sáng sớm.

“Nhiều người quá, không tìm được bàn trống.” Ngư dân cười nói.

Tiểu Tống đáp: “Đương nhiên được rồi, mời ông ngồi.”

“Đồng chí cảnh sát, hai người đang tìm người sao?” Ngư dân ngồi xuống lên tiếng hỏi.

Cảnh sát Trần lấy ra một bức ảnh từ trong ng/ực, cho dù ban sáng đã từng hỏi nhưng ông ấy vẫn không nhịn được mà hỏi lại lần nữa:

“Ông nhìn kỹ, thật sự chưa từng gặp cô gái này sao?”

Ngư dân cẩn thận nhìn bức ảnh, vuốt râu trắng, trầm ngâm một hồi, nói:

“Hừm, tôi thấy... thực sự có hơi quen mắt.”

Tiểu Tống sáng mắt: “Từng gặp ở đâu ư?”

Cô ấy lấy sổ và bút ra, vào thế sẵn sàng ghi chép.

“Rất giống cô giáo ngữ văn hồi tiểu học của tôi.” Ngư dân cười ha ha.

“Cô giáo ngữ văn hồi tiểu học của tôi cực kỳ dịu dàng tốt bụng, cô ấy luôn nói mỗi một người đều có ước mơ của riêng mình, ước mơ của em là gì? Tôi trả lời, cô ơi, ước mơ của em là làm nhà khoa học! Ha ha! Ha ha!”

“Đồng chí cảnh sát, hai người đừng chê cười tôi! Tôi khi đó, thật sự muốn làm nhà khoa học!”

Cảnh sát Trần khó chịu đứng dậy, xua tay: “Tiểu Tống, đi thôi!”

Hai người một trước một sau rời khỏi quán mì.

Mưa vẫn rơi tí tách.

Tiểu Tống bung dù.

Cảnh sát Trần sải bước về phía trước trong màn mưa, đột nhiên, ông ấy dừng bước, bỗng cau mày:

“Không đúng!”

...

Trong quán mì nhỏ, người đông nườm nượp.

Ngư dân nhìn bóng dáng rời đi của hai người cảnh sát.

Sau đó, ông ta cười cười, cúi đầu nói:

“Không được.”

...

“Đội trưởng Trần, sao thế?”

Tiểu Tống nhanh chóng đuổi theo hỏi.

“Trên cổ ngư dân kia có thứ gì đó màu đen, hình như là micro mini.”

“Hả?”

“Càng nghĩ tôi càng cảm thấy không ổn, một ngư dân như ông ta, sao lại đeo micro chứ?”

“Có lẽ ông ta phát sóng trực tiếp thì sao?” Tiểu Tống nói: “Ngày nay cũng rất nhiều người như vậy mà.”

“Không đúng! Ánh mắt của ông ta không đúng!”

Cảnh sát Trần vội vàng xông vào quán mì, Tiểu Tống vội vã đi theo phía sau.

Thế nhưng, khi bọn họ mở rèm cửa ra, chỉ còn lại đám đông xa lạ chen chúc.

Bóng dáng của ngư dân kia đã không thấy đâu.

...

"Vụ án nữ sinh đại học mất tích" chấn động một thời đã trở thành một vụ án không thể phá giải.

Nhiều năm về sau, tư liệu vụ án đã chìm xuống đáy tủ trong phòng lưu trữ hồ sơ, bám đầy bụi bặm, không ai quan tâm.

- Hết -

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
9 Vùng vẫy Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tổng tài độc đoán yêu tôi

Chương 16
Người anh em tổng tài của tôi… vậy mà lại thoát ế rồi. Là đứa bạn phú nhị đại ăn chơi trác táng bên cạnh một tổng tài cuồng sự nghiệp, đương nhiên tôi là người đầu tiên gào lên đòi gặp “chị dâu”. Trong phòng riêng, tôi vừa chọc cho “chị dâu” cười được một cái, thì thằng bạn thân đã dùng ánh mắt âm trầm nhìn tôi chằm chằm. Tôi ngẩn người một giây rồi nảy số ngay: Ồ, ghen rồi chứ gì, tôi hiểu mà! Tổng tài bá đạo mà! Yêu vào là não tàn một tí cũng bình thường thôi! Đang định trêu chọc một câu thì đã bị hắn đè nghiến xuống sofa: “Cậu chưa từng dỗ tôi như vậy.” Tôi sốc đến mức trợn tròn cả mắt. Không phải chứ người anh em, ông... Đối tượng của ông còn đang ngồi lù lù bên cạnh kia kìa! Chị dâu ơi! Chị lên tiếng đi chứ chị dâu ơi!
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
1,000
Bại Tướng Chương 10: Em sợ tôi?