Nỗi oan của quỷ

Chương 14

25/06/2024 15:27

Trời đã sắp sáng, tôi lấy ra chiếc ô màu đen đã chuẩn bị từ lâu, bảo Vương Liên Hoa ẩn náu vào trong ô.

Ca ca không nói lời nào đi ở phía trước, trên đường đã gặp phải mấy người.

Tôi cũng mất h/ồn mất vía, trong đầu toàn là sự việc của Vương Liên Hoa.

Khi cha mẹ còn sống, điều kiện gia đình vẫn ổn, trường tư ca ca đi học cũng là trường không tệ trong trấn.

Từ nhỏ y đã hiếu học, viết chữ rất giỏi.

Từ khi y 10 tuổi, hàng xóm đã thích tới nhà xin một câu đối y viết.

Ca ca từ lúc vỡ lòng, mỗi ngày y đều luyện chữ một canh giờ, ngày qua ngày, năm qua năm.

Cứ thế đông qua hạ tới đã luyện được hơn mười năm, mới có thành tựu như bây giờ.

Muốn bắt chước chữ của y, học vấn của người đó chắc hẳn không tầm thường.

Chẳng lẽ bạn cùng trường của ca ca đố kỵ tài hoa của y, nên muốn mưu hại y?

Thế nhưng người đó còn biết võ công, cùng trường với ca ca đều là kẻ mọt sách không làm được gì...

Hơn nữa nếu ta nhớ không nhầm, ca ca đã là người có dáng người cao nhất trong trường tư của bọn họ.

“Này này!”

“A Phù, muội có sao không?”

Ta ngẩng đầu lên nhìn, mới phát hiện ta và ca ca đã về đến nhà từ lúc nào không biết, ta còn đụng phải Châu Ngạn.

Châu Ngạn nhíu mày nhìn bùn đất ở góc váy của ta, vươn tay phủ đi đám lá khô dính trên mái tóc ta:

“Mới sáng sớm sao đã nhếch nhác như vậy, đã đi đâu thế?”

Lời của hắn đã thức tỉnh ca ca, ca ca kéo ta ra sau lưng, lặng thầm quan sát Châu Ngạn.

Trong ngõ lúc này có không ít người, một trong số đó còn là Lưu Đại Lương mồm miệng nhanh nhảu nhất.

“Châu Ca, đa tạ quan tâm.”

“Mấy hôm nay ta và A Phù đều đang tìm chứng cứ để lật án, hiện giờ đã thu thập được gần xong!”

Ca ca nâng cao giọng, hào hoa phong nhã chắp tay với hàng xóm:

“Sáng ngày mai ta sẽ tới huyện nha đá/nh trống minh oan, các vị đại gia đại nương thúc thúc thẩm thẩm nếu như rảnh, có thể tới huyện nhà xem xem.”

“Ta bị vu oan, qua ngày mai, chân tướng ắt sẽ lộ ra ánh sáng!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bệnh Cũ

Chương 13
Đây là năm thứ mười tôi và Triệu Nhất Dương dây dưa cùng nhau. Từng làm bạn cùng phòng, từng làm bạn giường, duy chỉ chưa từng làm người yêu. Đêm xuống, chúng tôi quấn lấy nhau triền miên đến chết đi sống lại. Nhưng khi giới thiệu với người ngoài, lại vẫn chỉ là anh em từng học chung trường. Sau này, anh đã gặp được cô gái mà mình thực sự yêu thích. Cùng cô ấy đeo nhẫn đôi, và bảo tôi gọi cô ấy là chị dâu. Từ phòng tắm bước ra, anh hôn lên trán tôi lần cuối cùng: "Cậu biết đấy, tôi không phải gay, ở bên cô ấy, mới giống như một người bình thường."
0
10 Thờ Ơ Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm