Nói là làm.
Sáng sớm tinh mơ, tôi đã bắt đầu đi nghe ngóng về những thứ mà Cố Yến Từ gh/ét nhất.
Quyết tâm phải khiến cậu ta chán gh/ét mình.
Nhưng vì quyền riêng tư cá nhân của cậu ta được bảo vệ quá tốt, nên dò hỏi mãi mà tôi vẫn chẳng thu được gì.
Đầu dây bên kia, thằng bạn thân nhận ra có điều bất thường:
"Tao nhớ mày đâu có thích hóng hớt, tự dưng sao lại đi nghe ngóng chuyện của Cố Yến Từ vậy?"
"Tống Tinh Ngôn, không lẽ mày thích cậu ta rồi đấy à?"
Làm gì có chuyện đó.
Chỉ là tôi lỡ đắc tội với cậu ta thôi.
"Nhưng tao khuyên mày nên bỏ ý định đó đi, tuy mày đẹp trai học giỏi, nhưng Cố Yến Từ là người cực kỳ khó theo đuổi."
"Trước đây hoa khôi, nam thần trường mình đều từng theo đuổi cậu ta, nhưng đều bị từ chối không thương tiếc."
"Cậu ta còn tuyên bố chỉ yêu một người duy nhất cả đời này thôi."
Hu hu.
Tôi đúng là đáng ch*t mà.
Lại dám lừa gạt tình cảm của một thiếu niên thuần khiết.
Nếu Cố Yến Từ biết mối tình đầu của mình được xây dựng trên sự lừa dối, chắc chắn cậu ta sẽ đ/au lòng lắm.
Cảm thấy vô cùng tội lỗi, tôi quyết định sẽ đối xử tốt với Cố Yến Từ ngoài đời thực.
Vừa gọi điện xong bước ra khỏi nhà vệ sinh, Cố Yến Từ cũng vừa lúc xuống giường.
Trên tay cậu ta đang cầm một mảnh vải, trông như đang chuẩn bị đi giặt đồ.
Thấy tôi, ánh mắt cậu ta né tránh, vành tai đỏ ửng lên một cách khó hiểu.
Cậu ta chủ động chào tôi:
"Chào buổi sáng, Tống Tinh Ngôn."
Trước đây trường còn đồn đại cậu ta là đóa hoa cao lãnh không gần người lạ, đúng là nói nhảm.
Tôi chạy xồng xộc đến trước mặt cậu ta:
"Chào buổi sáng, Cố Yến Từ. Cậu định đi giặt đồ à, hay để tôi giặt giúp cho?"
Nói xong, tôi nhanh như chớp cư/ớp lấy mảnh vải trên tay cậu ta.
Cơ thể cao lớn của Cố Yến Từ cứng đờ, cả người đỏ bừng lên.
"Không, không cần cậu giặt đâu."
Nhưng với tinh thần nhiệt tình, tôi đã mở chiếc quần l/ót ra chuẩn bị vò bằng tay.
Giây tiếp theo, nụ cười trên mặt tôi cứng đờ.
Tại sao trên chiếc quần l/ót màu đen lại có những vệt li ti thế kia?
Cùng là đàn ông với nhau, tôi đoán ngay được Cố Yến Từ vừa làm chuyện x/ấu xa gì.
Tôi ho khan một tiếng, đ/á/nh bạo nói:
"Không sao, tiện tay giặt giúp cậu thôi. Khụ khụ, cơ thể cậu tốt thật đấy, số lượng nhiều thật..."
Ch*t ti/ệt.
Tôi đang lảm nhảm cái gì thế này.
Lần này người đỏ mặt lại là tôi.
Tôi có thể cảm nhận được, ánh mắt Cố Yến Từ đang dán ch/ặt lên người mình.
Tôi nhận ra đây là cơ hội tốt để dò hỏi sở thích của cậu ta.
"Cố Yến Từ, cậu gh/ét nhất là người yêu làm gì?"
Cậu ta không trả lời câu hỏi của tôi, vẻ mặt buồn bã:
"Nếu người yêu đã nhận ra mình, nhưng lại không chịu thừa nhận, có phải là do cậu ấy không thích mình không?"
Tôi không chút suy nghĩ đáp:
"Đương nhiên rồi. Đến việc thừa nhận mà còn không dám, chắc chắn là đang đợi để chia tay đấy!"
Vừa dứt lời.
Sắc mặt Cố Yến Từ trầm xuống, nghiến răng nghiến lợi lẩm bẩm:
"Hóa ra bảo bối muốn chia tay với mình thật sao..."
Tôi đang cúi đầu chăm chú vò quần l/ót, tiếng nước quá lớn nên không nghe rõ cậu ta nói gì.
"Cậu nói gì cơ?"
"Không có gì." Cố Yến Từ nở một nụ cười hòa nhã, giọng điệu đầy dụ dỗ:
"Tôi không thích kiểubám người. Nếu cứ suốt ngày gọi tôi là chồng, kiểm tra điện thoại bất cứ lúc nào, 24/24 giờ cứ dính lấy tôi, thì chắc chắn tôi gh/ét ch*t mất rồi."
Tôi gật đầu đầy suy tư.
Hiểu rồi.
Tôi phải trở thành một kẻ bám người!