Dục Vọng Bên Bờ Vực

5D

22/07/2026 11:03

Chu Trạch Phong nhớ lại hồi đầu năm học, ông chủ của câu lạc bộ thể hình năm ngoái từng đến mời anh quay lại dạy bơi, lúc đó anh còn từ chối, bây giờ nghĩ lại mà thấy hối h/ận.

Anh tìm đến tài khoản WeChat của ông chủ, hỏi xem chỗ đó còn thiếu người mở lớp nữa không.

Ông chủ ước chừng là đã đi ngủ rồi. Trước khi ngủ, Chu Trạch Phong mơ màng nghĩ thầm, th/uốc cũng đã hết rồi, ngày mai cuối cùng anh cũng có một cái lý do chính đáng và đàng hoàng để đến b/ệnh viện.

Thế nhưng không ai ngờ được, Chu Trạch Phong cứ thế bị trì hoãn mất mấy ngày liền mà vẫn không đi được.

Thế là vào một ngày mưa tầm tã, Lục Chiêu lại gặp lại Chu Trạch Phong. Anh không mang theo ô, bị dầm mưa đến ướt sũng, tóc mái rủ rượi đ/âm vào giữa hai hàng lông mày, đứng ở cổng b/ệnh viện trông giống hệt như một chú cún con nhếch nhác.

Lục Chiêu đang chuẩn bị đi về phía bãi đỗ xe, nhìn thấy Chu Trạch Phong liền đi từ thang máy trở ngược ra phía cửa lớn.

"Cậu tan làm rồi à?"

Lục Chiêu: "Đến tái khám sao? Sao không vào trong?"

"Quần đang nhỏ nước," Chu Trạch Phong chỉ chỉ vào dì lao công đang cúi đầu lau sàn trong đại sảnh rồi nói, "Hơn nữa ở đây bật điều hòa, có chút lạnh."

"Đã đăng ký lấy số chưa?"

"Không phải, tôi chỉ là đi làm thêm lúc tan làm đi ngang qua đây thôi, số của cậu khó giành quá, tôi không giành nổi."

Không hiểu vì sao, Lục Chiêu lại nghe ra được vài phần tủi thân từ trong cái giọng điệu tỏ vẻ bất cần của anh.

"Tại sao cứ nhất định phải đăng ký số của tôi?" Lục Chiêu kỳ quặc nhìn anh, "Đừng có m/ù quá/ng m/ê t/ín cái danh số khám của chuyên gia."

Chu Trạch Phong cứng họng không lời nào đối đáp, nhìn trận mưa xối xả bên ngoài, lời nói ra liền mang theo sự ngang ngược, xộc xệch: "Muốn khám thì khám thôi, không được à?"

"Ồ, vậy ngày mai anh lại thử lại xem." Lục Chiêu chẳng buồn đấu khẩu với anh. Vốn dĩ thấy anh bị ướt như chuột l/ột còn tính cho anh mượn cây ô, suýt chút nữa thì quên mất tên này là kẻ kỳ thị đồng tính, tám phần mười là nhìn mình không thuận mắt mà vẫn phải cắn răng đến đăng ký khám, trong lòng cậu bỗng thấy có chút sảng khoái lạ lùng.

Thấy Lục Chiêu chuẩn bị bước về phía thang máy, Chu Trạch Phong vội vàng đưa tay ra kéo cậu lại, rồi đột nhiên nhận ra tay mình vẫn còn đang ướt, anh vội vội vàng vàng rụt tay về quẹt quẹt lau vào quần. Động tác này lọt vào trong mắt Lục Chiêu, liền bị phiên dịch thành một tầng ý nghĩa hoàn toàn khác biệt.

Lục Chiêu lạnh mặt: "Tôi đã tan làm rồi, có chuyện gì thì ngày mai nói sau."

"Cậu có ô không? Cho tôi mượn một cây." Chu Trạch Phong gượng gạo mở lời, giọng điệu vô cùng cứng nhắc.

"Ở trong xe." Lục Chiêu không nói có cho mượn hay không, xoay người liền ấn nút thang máy. Chu Trạch Phong mặt dày đi theo sau lưng cậu, đi một mạch theo xuống tận bãi đỗ xe. Lục Chiêu mở cốp sau ra, lấy cây ô duy nhất ở bên trong đưa cho Chu Trạch Phong.

Lục Chiêu tự mình đi vòng ra phía trước, lên xe rồi bắt đầu khởi động máy. Nhìn vào gương chiếu hậu phát hiện bóng dáng Chu Trạch Phong đã biến mất, Lục Chiêu thầm nghĩ tên này chạy nhanh thật đấy, thì cửa xe bên tay phải đột nhiên bị mở ra. Cậu quay đầu nhìn lại, thân hình cao lớn của Chu Trạch Phong đã chui tọt vào bên trong, hiên ngang chễm chệ ngồi ngay vào ghế phó lái.

"Lên đây làm gì? Cút xuống cho tôi." Lục Chiêu lạnh lùng nói.

"Ô bị hỏng rồi, cậu có thể chở tôi một đoạn được không? Mưa càng lúc càng lớn rồi." Nói xong lại bổ sung thêm một câu, "Quần áo trên người tôi sắp khô rồi, không làm bẩn xe của cậu đâu."

"Ô hỏng rồi?" Lục Chiêu định đưa tay lấy cây ô trong tay Chu Trạch Phong, Chu Trạch Phong liền né tránh, siết ch/ặt cây ô không buông, ngược lại còn kẹp ch/ặt lấy cổ tay của Lục Chiêu, gỡ thế nào cũng không ra.

Lục Chiêu đầy mặt cạn lời nhìn anh: "Anh rốt cuộc là muốn cái gì đây?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mẹ chồng đưa đơn ly hôn ngay trong bữa cơm đoàn viên, tôi đặt bút ký không do dự. Bà cười đắc ý, nhưng tôi lại quay sang bảo chồng: Hợp đồng với công ty mẹ anh, từ tuần sau chấm dứt hết!

Chương 15
Khi lấy chiếc vòng cổ đó ra, vị Giám đốc tài chính của tập đoàn vẫn còn đang xác nhận lại qua điện thoại: "Tổng giám đốc Tô, viên 'Nước mắt đại dương' này là viên kim cương xanh thô quý hiếm mà cố Chủ tịch đã đấu giá được tại Sotheby's với giá ba mươi triệu đô la khi ngài mười tám tuổi. Ngài thực sự muốn để nguyên như vậy, chỉ dùng sợi dây đơn giản xâu lại để tặng người khác sao?"
Sảng Văn
0