Mối qu/an h/ệ giữa tôi và Chu Luật trở nên thật kỳ lạ.

Chẳng ai nhắc đến chuyện hòa giải, dường như chúng tôi lại quay về thời điểm ba năm trước, khi tôi cứ lẽo đẽo theo chân hắn mà chẳng có danh phận gì.

Tôi không nghiện mạng, cũng chẳng cần đi làm.

Sau khi rời xa Chu Luật, tôi chỉ làm ba việc: trồng cà rốt, ngủ, thỉnh thoảng giúp chị gái trông cháu trai nhỏ.

Chu Luật không yên tâm để mặc tôi một mình ở nhà, đến cả lúc đi công ty cũng phải ôm theo, còn cấm tiệt người khác vào văn phòng.

Chẳng biết hắn đến đây là để làm việc hay chỉ để vuốt ve tôi.

Người Chu Luật ấm áp vô cùng, nằm trên đùi hắn chưa được bao lâu, đầu tôi đã gật gù rồi thiếp đi lúc nào không hay.

Mở mắt ra thì trời đã tối đen, ánh đèn văn phòng chói lóa khiến tôi chớp chớp mắt, bất ngờ nhìn thấy khuôn mặt phóng to trước mặt khiến lông tôi dựng đứng. Chu Luật bật cười, đưa tay xoa xoa đầu tôi: "Sao ngày nào cũng ngủ thế?"

Hắn đặt tôi lên bàn làm việc, tựa cằm lên cánh tay nằm sấp, mặt đối mặt với tôi.

Tôi giơ một chân ngắn cũn cỡn đ/è lên mặt hắn, cố đẩy ra.

Đẹp trai thì đẹp thật, nhưng đừng có ỷ đẹp mà b/ắt n/ạt người.

Hắn đưa hai tay ra trước mặt, xòe lòng bàn tay: "Lên đây, anh đưa em về nhà."

"Buồn ngủ quá~"

"Thỏ Bảo Bối, em đúng là heo con rồi."

Tôi cắn vào huyệt hổ khẩu của hắn, rồi mới rủ lòng thương leo lên lòng bàn tay: "Ôm cho chắc, không được làm rơi tôi đâu đấy."

Có lẽ vì lâu ngày không được gần Chu Luật, nhịn đói mấy năm nay, đột nhiên được ăn no nên cơ thể chưa thích ứng kịp.

Dạo này đầu óc cứ lơ mơ.

Việc đầu tiên mỗi sáng tỉnh dậy là chỉ muốn ngủ tiếp.

Chu Luật đặt tôi lên ghế phụ, xoa xoa tai: "Ngồi đợi trên xe, anh đi m/ua ít th/uốc."

"Ừm." Tôi vẫn lơ mơ, gật đầu qua quýt.

Nhưng chưa đầy hai phút sau, tiếng mở cửa xe lại vang lên.

Tôi vừa hé mắt thì cảnh vật trước mắt đã tối sầm.

Ơ?

Trời ơi!

Ai dám trùm bao tải lên người tao vậy!

"Cuối cùng cũng bắt được rồi."

Giọng nói thô ráp vang lên, nghe quen quen. Tôi chưa kịp nhớ ra thì đã bị rung lắc dữ dội đến mức n/ão muốn văng ra khỏi hộp sọ.

Ch*t ti/ệt! Chạy nhanh thế đi đầu th/ai à?

Trời đất quay cuồ/ng, tôi bị ném thịch vào xe, mông đ/au như vỡ làm tám mảnh.

May mà thịt dày, không thì xươ/ng cốt tan tành.

Đợi đấy, lát nữa tao sẽ đ/ấm vào mặt thằng khốn này.

Tôi bò ra khỏi bao tải, lặng lẽ đếm thời gian.

Xe chạy khoảng hai mươi phút, không quá lâu, tôi sờ vào chiếc máy định vị siêu nhỏ giấu bên trong tai, hy vọng thằng ngốc Chu Luật có thể đến nhanh một chút.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Yêu qua mạng nhầm thái tử gia

Chương 15
Em trai tôi là một đứa tóc vàng hoe, đã thế còn mắc bệnh lụy tình nặng. Lại một lần nữa nó khóc lóc om sòm vì người yêu cũ, tôi bị ồn đến mức không chịu nổi. Để chữa dứt điểm cái bệnh não tàn của nó, tôi lén dùng tài khoản phụ kết bạn với nó để yêu đương qua mạng. Yêu đương suốt nửa năm, lừa sạch bách tiền lì xì của nó xong, tôi thấy công đức đã viên mãn bèn rút lui trong êm đẹp. Vừa hớn hở chuẩn bị ra chế giễu nó, tôi bỗng vô tình lướt trúng một video quay cảnh thái tử gia hắc đạo đang ôm điện thoại lau nước mắt: "Cái thằng trời đánh thánh đâm nào, sao vợ tôi tự dưng lại block tôi rồi?" "Tôi là một người đàn ông truyền thống, em ấy nhìn sạch sành sanh cơ thể tôi rồi giờ định vô trách nhiệm à?" Có gì đó sai sai. Sao cái ảnh đại diện WeChat nói chuyện với hắn trông giống của tôi thế nhỉ? Giây tiếp theo, thằng em tôi hớn hở đi ngang qua sau lưng: "Anh ơi, em làm hòa với bảo bối rồi! Lần này em quyết không thèm làm món đồ chơi của người ta nữa đâu!" Tôi đứng hình mất năm giây. Toang rồi, tôi cua nhầm đối tượng yêu mạng rồi!
Boys Love
Đam Mỹ
Hài hước
5
Nam Chi Chương 7