Năm năm trước.
Là một con rồng sống dưới đáy biển sâu, tôi vừa hóa hình không lâu.
Lúc đó tôi còn là một kẻ ngốc nghếch, một con rồng thuần khiết mộng mơ tình yêu giữa người và rồng.
Đọc quá nhiều tiểu thuyết lãng mạn của nhân gian, tôi đặc biệt ngoi lên bờ.
Nghĩ rằng dù không gặp được chàng trai sinh viên trong trắng, thì gặp anh chàng da ngăm vạm vỡ cũng được.
Để thể hiện thành ý, tôi còn bỏ ra một khoản tiền lớn thuê bộ vest cao cấp hào nhoáng nhất thế giới loài người.
Nhưng tôi lại gặp Bùi Quyết.
Ở quán bar.
Lúc đó Bùi Quyết cài cúc áo đến tận cổ, chỉn chu đến mức cứng nhắc.
Nhưng điều đó không ngăn được vẻ điển trai nổi bật của hắn.
"Ngoài trời mưa to lắm."
Tôi cố tìm chuyện, ánh mắt rơi vào đôi chân dài được bao bọc trong quần tây của hắn.
Nghĩ bụng đôi chân như thế mà vác lên vai thì chắc chắn là sướng lắm.
"Anh đẹp trai, không tìm ai đó để sưởi ấm sao?"
Lúc đó tôi bị hormone trong mùa động dục làm mờ mắt.
Chỉ thấy người đàn ông này sao mà cuốn hút, ánh mắt hoang dại khác hẳn mấy gã đàn ông khác.
Đến mức hoàn toàn bỏ qua tia ánh đỏ bất thường trong mắt hắn.
Đó là dấu hiệu chỉ xuất hiện khi đồng loại đang kìm nén bản năng đến cực hạn.
"Cậu muốn giúp tôi sưởi ấm?" Giọng nói trầm khàn.
Nhưng tôi không nhận ra đó là lời cảnh báo.
Tôi tưởng đó là lời mời gọi.
"Giúp người là vui mà." Tôi cười khẽ, đầu gối khẽ chạm vào đùi hắn.
Bùi Quyết nhìn tôi, ánh mắt từ xươ/ng quai xanh tôi cố ý để lộ, trượt dài xuống dưới, dừng lại ở vòng eo hơi căng cứng do tư thế ngồi.
Hắn đặt ly rư/ợu xuống. "Đi."
Chỉ một từ.
Không dạo đầu, không tán tỉnh, không thăm dò lai lịch.
Trực tiếp đến mức khiến tôi bất ngờ, nhưng cũng vừa ý.
Dù gì tôi là rồng, vốn không kiên nhẫn với mấy nghi thức tán tỉnh rườm rà của loài người.
Nhưng chẳng mấy chốc tôi hối h/ận.
Bởi người này không phải người.
Hắn là rồng, lại còn là rồng thượng vị.
Tôi tìm người để *, không phải để bị *!
Tôi giãy giụa khóc lóc van xin, nhưng eo nhũn ra không nhúc nhích nổi.
Vật vã đến khi mùa động dục kết thúc.
Chúng tôi cuối cùng cũng tách ra được.
Nhìn tình cảnh thảm hại của mình, tôi cảm thấy cực kỳ thiệt thòi.
Thế là tôi cuỗm luôn ngọc bội của hắn. Để làm kỷ niệm.
Dù sao rồng chính thống cả đời chỉ có một bạn đời.
Nhưng rồng thượng vị thì khác.
Có lẽ sau lần này, tôi sẽ trở thành rồng góa bụa.
Không ai cần, còn bị đồng loại kh/inh thường.
Cuối cùng chỉ còn nước cô đ/ộc đến già, sống kiếp lẻ loi thảm thương.