Mặt vừa vùi vào trong chăn, tôi đã bị người ta túm lấy kéo ngược lên.

Tần Kiêu bẻ mặt tôi qua, tâm trạng thoạt nhìn không được vui vẻ cho cam.

Cũng đúng thôi.

Tôi chưa bao giờ lạnh nhạt với anh ấy như vậy, bây giờ mới biết đường sầm mặt rồi à. Muộn rồi con ạ, ăn c*t cũng không đuổi kịp đồ nóng đâu, cho dù bây giờ anh ấy có tỏ tình với tôi, thì tôi cũng...

"Kết hôn đi."

Tôi mở to hai mắt không thể tin nổi, gian nan tiêu hóa lời nói của anh ấy: "Anh nói... cái gì cơ?"

Tần Kiêu chậm rãi ung dung chỉnh trang lại quần áo nhăn nhúm của mình, lúc này tôi mới phát hiện ra anh ấy đang khoác trên mình một bộ âu phục đen vô cùng trang trọng.

Anh ấy chẳng màng trả lời tôi, đi thẳng ra ngoài cầm một chiếc hộp được đóng gói cẩn thận mang vào, giọng điệu bình thản, nhưng vành tai lại hơi ửng đỏ.

"Thay vào đi."

Tôi sững người, liếc nhìn bộ quần áo bên trong hộp, nhịn không được cong môi, trêu đùa.

"Sao nào, muốn cưới tôi à?"

Tần Kiêu đảo mắt lướt qua tôi, ngữ điệu không rõ ràng.

"Chẳng phải cậu nói tôi không có tư cách quản cậu hay sao, chúng ta kết hôn, tôi sẽ có thân phận đàng hoàng để quản giáo cậu."

Nụ cười nơi khóe miệng cứng đờ, bàn tay vừa vươn ra cũng đình trệ khựng lại giữa không trung.

Tôi mím môi, tâm trạng chớp mắt rơi tọt xuống đáy vực sâu, vừa định hé miệng cự tuyệt, thì đôi môi đã bị người ta bịt kín.

Tần Kiêu nâng cằm tôi lên, in một nụ hôn lên môi tôi, khẽ khàng nói.

"Thích cậu."

Hàng lông mi tôi khẽ chớp động rung rung, trong lòng tựa hồ như được rót đầy mật ngọt, nhưng mà đồng ý nhanh nhẹn quá thì có vẻ tôi đang nôn nóng vã lắm rồi ấy.

Tôi ngửa người ra sau, lười biếng nằm ườn ra giường, nhướng mày làm giá nói.

"Anh bảo kết hôn là kết hôn chắc, tôi nói cho anh biết, không có chuyện dễ ăn thế đâu, tôi cứ không thèm kết hôn với anh đấy làm sao."

Tần Kiêu c/ắt ngang lời tôi, nụ cười trên mặt mang theo mấy phần kỳ dị.

"Không kết hôn thật à?"

Dưới đáy lòng trỗi dậy một cỗ cảm giác kì quái, nhưng mà bây giờ Tần Kiêu đang là người đi c/ầu x/in tôi cơ mà, anh ấy thì có thể làm gì tôi được chứ?

Tôi ngẩng cao đầu một cách đầy kiêu hãnh.

"Không thèm."

Ngay giây tiếp theo, tôi bị Tần Kiêu bế bổng lên.

"Được, vậy thì không kết hôn nữa."

Đéo phải tôi nói không cưới là anh cũng khỏi cần cưới tôi luôn thế đâu!

Đồ đàn ông tồi tệ, lúc cần anh trung thực thật thà thì anh không thật thà, cái lúc cần anh mạnh mẽ cứng rắn thì anh lại nhũn ra.

Mười bốn tiếng đồng hồ sau, tôi mới biết được trong đầu Tần Kiêu rốt cuộc đang ủ mưu cái khỉ khô gì.

"Trước khi tới tìm cậu tôi đã tính kỹ hết cả rồi, tôi muốn quản cậu, hoặc là tôi có một thân phận hợp pháp đàng hoàng, hoặc là nh/ốt cậu lại để cậu hết đường đi tìm thằng đàn ông khác. Nếu cậu đã không muốn kết hôn cùng tôi, vậy thì cứ ngoan ngoãn ở yên trong căn hầm này đợi tôi đi."

Tôi cười gượng hai tiếng, ngăn cản bàn tay đang nắm ch/ặt sợi dây xích sắt của anh ấy lại, cất giọng khô khốc.

"Bây giờ tôi hối h/ận vẫn còn kịp đúng không?"

Anh ấy dùng một lực không thể kháng cự khóa ch/ặt sợi xích vào cổ chân tôi, ánh mắt từng chút từng chút như đang li/ếm láp cơ thể tôi, yết hầu cuộn lên xuống.

"Vẫn kịp."

Anh ấy ngồi bên mép giường cực kỳ hứng thú đưa ngón tay ngoắc ngoắc tôi, hạ giọng dụ dỗ.

"Muốn được ra ngoài, phải xem biểu hiện của cậu đã."

Hai ngày sau.

Tôi mang vẻ mặt sống không còn gì luyến tiếc nhìn chằm chằm lên trần nhà.

Ra hay không ra ngoài cũng chẳng còn quan trọng nữa, tôi thực sự không muốn biểu hiện cái c/on m/ẹ gì nữa đâu.

Sau lưng truyền đến tiếng nói hớn hở của Tần Kiêu.

"Cục cưng à, hàng mới đặt giao tới rồi đây, tối nay chúng ta thử xem nhé."

Trong phòng chỉ vọng lại tiếng nức nở dở khóc dở cười của tôi.

"Tần Kiêu, cái đồ bi/ến th/ái nhà anh!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Con trai thật giả mạo, lòng mang ý đồ xấu

Chương 11
Sau một lần say rượu, tôi mang thai. Nhưng lại chẳng nhớ đứa bé là con của ai. Tôi đi hỏi thanh mai trúc mã, cậu ấy nhìn tôi với vẻ mặt đầy chán ghét. "Loại người nửa nam nửa nữ như cậu, ai mà thích cho nổi?" Tôi dò hỏi vị hôn phu, anh khẽ nhíu mày. "Lục Phàm, tôi đã nói từ lâu rồi. Dù cậu mới là cậu chủ thật của nhà họ Lục, thì người tôi công nhận cũng chỉ có Lục Dữ Bạch." Tôi siết chặt vạt áo, xấu hổ cúi gằm đầu. Ai ai cũng yêu quý cậu chủ giả Lục Dữ Bạch, còn hận tôi vì đã quay về cướp mất vị trí vốn thuộc về cậu ta. Đêm đó, cả người tôi khó chịu đến mức không sao ngủ nổi. Thế nhưng, Lục Dữ Bạch – người luôn nhằm vào tôi lại gõ cửa phòng. "Anh, có phải chân anh bị thương rồi không? Em mang thuốc đến bôi giúp anh."
109
3 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 375: Trong Núi Không Biết Tháng Năm
11 An Lan Năm Tháng Chương 18

Mới cập nhật

Xem thêm