Tôi chính là hung thủ gián tiếp hại c.h.ế.t em.
Không sao, tôi sẽ b/áo th/ù cho em.
Tôi đi/ên cuồ/ng trả th/ù Ngụy Thanh, bất chấp mọi chi phí và hậu quả, cho đến khi Ngụy thị sụp đổ, công ty của tôi cũng đứng bên bờ vực nguy hiểm. Nhưng tôi không quan tâm, tôi chỉ muốn Ngụy Thanh và đứa tạp chủng kia phải c.h.ế.t. Dựa vào đâu mà trái tim của Lâm Bách phải cho nó dùng chứ?
Sau khi g.i.ế.c c.h.ế.t Ngụy Thanh, tôi cũng t/ự s*t. Lâm Bách ở dưới đó một mình lâu như vậy, chắc chắn sẽ sợ hãi lắm.
Nhưng tôi không ngờ, mình còn có cơ hội thứ hai, cơ hội được nhìn thấy Lâm Bách thêm lần nữa.
Mọi thứ vẫn chưa bắt đầu. Lâm Bách vẫn là một Lâm Bách rạng rỡ, yêu đời. Tôi hoàn toàn không để tâm đến những gì em đã làm với mình thời học sinh, vì tôi biết, em chỉ bị người ta mê hoặc thôi. Bản chất của Lâm Bách không hề x/ấu.
Tôi nhìn thấy bình luận còn sớm hơn cả Lâm Bách. Bản hợp đồng b.a.o n.u.ô.i cũng là do tôi sau khi thấy bình luận đã ám thị cho Khương Thịnh làm. Nhưng tôi không ngờ Lâm Bách lại đồng ý. Em ấy cũng có thể thấy bình luận.
Nếu có thể, tôi không muốn em biết kết cục của mình ở kiếp trước, như vậy đối với em mà nói thật quá tà/n nh/ẫn. Nhưng dù không biết, em vẫn sẽ chọn Ngụy Thanh. Tiếp tục đi vào vết xe đổ.
Sau khi c.h.ế.t một lần, bệ/nh t/âm th/ần của tôi ngày càng trầm trọng. Tôi bắt đầu thức trắng đêm này qua đêm khác, vừa nhắm mắt lại là hình ảnh Lâm Bách nằm không còn chút sức sống trên giường lại hiện ra.
Lần đầu tiên Lâm Bách nằm trong lòng tôi, tôi đã lo sợ đó chỉ là một giấc mơ, đến nỗi không dám nhắm mắt lại. Sợ rằng chỉ cần nhắm mắt, em sẽ lại biến mất.
Tuy nhiên, hình như Lâm Bách rất thích cơ thể của tôi. Việc tập gym của tôi vẫn có hiệu quả đấy chứ. Cho dù Lâm Bách không thích con người tôi, thích cơ thể tôi cũng được. Ít nhất tôi vẫn còn điểm thu hút em.
Khi nghe Lâm Bách nói muốn rời xa mình, tôi đã không kiềm chế được sự hung bạo trong lòng mà đ.á.n.h em. Có đôi khi nhìn thấy chiếc cổ thon dài của em, tôi lại muốn bóp nát nó, như vậy Lâm Bách sẽ chỉ thuộc về một mình tôi. Nhưng Lâm Bách như thế sẽ không còn sống động nữa. Tôi không thể làm vậy.
Tôi yêu Lâm Bách. Nhưng em ấy là tự do. Hợp đồng thì có qu/an h/ệ gì chứ? Chẳng qua chỉ là công cụ để tôi tự lừa dối mình mà thôi. Chỉ cần Lâm Bách muốn đi, muốn rời khỏi, tôi vẫn sẽ dọn sạch chướng ngại cho em.
Lâm Bách nói em cũng thích tôi, tôi đã rất vui. Dù là giả, tôi cũng cam tâm tình nguyện. Thậm chí dù em chỉ muốn lợi dụng tôi để trả th/ù Ngụy Thanh.
Nhưng Lâm Bách nói, muốn kết hôn với tôi. Khoảnh khắc ấy, tôi cứ ngỡ đây là một giấc mơ mình đã dệt nên. Nhưng tôi hy vọng, giấc mơ này sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa.
Khi những dòng bình luận mờ dần, tôi đã rất sợ Lâm Bách cũng sẽ rời đi. Tôi sợ lần trọng sinh này chỉ là một giấc mộng Nam Kha. Cho đến khi Lâm Bách mãnh liệt hôn tôi, đeo nhẫn vào tay tôi, chân thành nói lời yêu tôi trước sự chứng kiến của tất cả mọi người.
[Hết]
Mình giới thiệu một bộ sủng ngọt khác do nhà mình đã up lên web Dammy ạ:
ĐỪNG KHÓC, THIẾU GIA CỦA TÔI
Tôi là vệ sĩ của thiếu gia, ngoài mặt thì bảo vệ anh ấy. Nhưng sau lưng, tôi còn phải giúp thiếu gia làm ấm giường, ấm người, ấm cả đầu lưỡi...
Chương 1:
1.
“Thiếu gia, chỗ đó không được li /ếm...” Vòng eo sau của tôi bị siết ch/ặt, cả người bị thiếu gia ôm cứng vào lòng. Anh ấy tì cằm vào hõm vai tôi. Cảm giác ấm nóng truyền đến từ vành tai khiến toàn thân tôi r/un r/ẩy. Đến khi hoàn h/ồn, tôi mới k/inh h/oàng nhận ra, thiếu gia... đang l.i.ế.m thùy tai mình!
“Thiếu gia...” Tôi muốn vùng ra, nhưng anh ấy lại siết vòng tay ch/ặt hơn. Hơi nóng phả vào cổ tôi, ngứa ngáy nhưng lại dễ chịu vô cùng.
“Lâm Chu.” Giọng anh ấy trầm xuống, bàn tay lại lần mò đi lên, cho đến khi móc vào chiếc cúc áo trên cùng của sơ mi tôi, “Hôm nay em không thắt cà vạt.”
Tôi cúi đầu nhìn, hơi ngượng ngùng gãi đầu: “Em dậy muộn nên quên mất, để em đi đeo ngay đây!”
Tôi định thừa cơ chạy trốn. Nhưng anh ấy lại nhanh tay gi/ật tung chiếc cúc đó ra, luồn tay vào bên trong.
“Thiếu gia!” Tôi bỗng dưng căng cứng sống lưng, muốn rời khỏi người anh ấy. Nào ngờ anh ấy lại áp lòng bàn tay lên cơ n.g.ự.c tôi, nhéo mạnh một cái.
“Ưm...” Cảm giác đ/au truyền lên đại n/ão, tôi không nhịn được mà hừ khẽ.
Thiếu gia cười trầm một tiếng, buông thùy tai tôi ra, “Luyện tập to thế này, là định để cho tôi ăn sao?”
“Không phải!” Tôi vội vàng phản bác, nhưng có vẻ điều đó đã làm anh ấy phật ý.
Bàn tay còn lại lôi tuột vạt áo sơ mi của tôi ra khỏi thắt lưng quần. Anh ấy lần mò ngược lên trên, xúc cảm lành lạnh nhưng lại khiến người tôi trướng nóng lên, “Không mặc à?” Anh ấy nhéo mạnh một cái vào bụng dưới của tôi.
Tôi biết anh ấy đang nói về cái gì. Đó là món quà trưởng thành mà anh ấy tặng tôi ngày hôm qua. Nhưng tôi nghiên c/ứu nửa ngày cũng không hiểu nổi mấy dải vải đó phải mặc lên người kiểu gì. Kết quả là tôi làm nó rối tung lên, giờ vẫn còn đang vứt trên giường kia kìa.
“Em không biết mặc, thưa thiếu gia.” Tôi c.ắ.n ch/ặt răng, hạ thấp giọng xuống vì sợ anh ấy sẽ nổi gi/ận.
Anh ấy khẽ cười: “Không sao, không mặc tôi cũng thích.” Dứt lời, tay anh ấy di chuyển xuống dưới, ngón tay đã chạm vào thắt lưng da của tôi. Anh ấy tháo khóa kéo một cách cực kỳ điêu luyện.
“Thiếu gia!” Tôi vội vàng giữ lấy cổ tay anh ấy. Nhìn đôi bàn tay của anh ấy, lòng tôi lại rối bời. Tay thiếu gia vừa trắng vừa thon dài, nếu được nó nắm lấy, chắc chắn là sẽ sướng lắm nhỉ?
Nhưng ngay sau đó, tôi lập tức thu lại ảo tưởng của mình. Tôi siết ch/ặt hai cổ tay anh ấy, không để anh ấy tiếp tục.
“Sao thế? Không muốn để thiếu gia giúp em?”
Muốn. Rất muốn. Nhưng tôi từng bị anh kế của thiếu gia cảnh cáo, tôi chỉ là một vệ sĩ. Thiếu gia là đứa con duy nhất của nhà họ Tô, anh ấy phải lấy vợ sinh con, không được dính vào thói x/ấu.
Vì vậy, tôi chỉ có thể nói: “Không muốn...” Dù tim tôi sắp nhảy ra khỏi lồng n.g.ự.c rồi.
“Không muốn cũng không được.”
Tôi cảm nhận được có thứ gì đó dưới m.ô.n.g mình đang cấn đến đ/au điếng. Xem ra câu nói lúc trước của anh ấy: “Đợi em trưởng thành, tôi sẽ thao c.h.ế.t em.” - là thật.
Lúc đó tôi còn có chút sợ hãi, nhưng bây giờ thật lòng muốn bị anh ấy thao c.h.ế.t thì phải làm sao đây?
“Thiếu gia... sắp n/ổ rồi...” Tôi buông lỏng sức lực, anh ấy liền lướt thẳng xuống dưới.
“Ngoan nào, thiếu gia giúp em, không n/ổ được đâu.”
Nhưng ngay khoảnh khắc sắp chạm vào, tiếng gõ cửa vang lên thật không đúng lúc.
Là quản gia, “Nhị thiếu gia, Đại thiếu gia đến rồi ạ.”
Bị phá hỏng hứng thú, động tác của thiếu gia khựng lại. Anh ấy c.h.ử.i thề một tiếng “mẹ kiếp” nho nhỏ, nhưng bàn tay vẫn trực tiếp nắm lấy tôi.
Tôi rên khẽ, nhắm nghiền hai mắt.
“Anh ta thì tính là thiếu gia gì chứ! Thiếu gia của nhà họ Tô chỉ có mình tôi thôi, bảo anh ta cút đi!”
Nhưng giây tiếp theo, cửa phòng đã bị đ/á văng ra. Tô Minh Vũ hạ chân xuống, chỉnh lại bộ vest.
Tôi lập tức bật dậy khỏi người thiếu gia, “Đại... Đại thiếu gia.”
Anh ta nhàn nhạt liếc tôi một cái, rồi nhìn về phía thiếu gia.
Thiếu gia thì nhíu mày, nhìn anh ta đầy mất kiên nhẫn, “Anh, không thấy tôi đang làm việc chính sự sao? Anh có ý gì đây?”
Ánh mắt Tô Minh Vũ rơi trên người tôi. Tôi hiểu, đây là bảo tôi ra ngoài.
Tôi cúi đầu định đi, nhưng lại bị thiếu gia gọi lại, “Lâm Chu là người của tôi, anh chưa có tư cách sai bảo em ấy?”
Thiếu gia ngoắc tay với tôi, ra hiệu cho tôi đứng cạnh anh ấy. Tôi chịu áp lực cực lớn, bước đến bên cạnh anh ấy.
Tô Minh Vũ không nói gì thêm, chỉ hờ hững lên tiếng: “Tháng sau Trình tiểu thư về nước, ba đã nói rồi, bảo hai đứa kết hôn càng sớm càng tốt.” Nói xong, anh ta chẳng cho thiếu gia thời gian để phản bác mà đi thẳng xuống lầu.
Thiếu gia tức đỏ cả mắt, cầm ly thủy tinh ném mạnh về phía anh ta, nhưng anh ta nghiêng đầu tránh được. Mảnh vỡ văng tung tóe đầy sàn, Tô Minh Vũ chẳng thèm bận tâm: “Xem ra cậu rất vội, ba bảo tôi toàn quyền phụ trách hôn lễ của cậu, vậy tôi đẩy hôn lễ lên sớm chút nhé, cậu thấy thế nào?”
“Cút!” Thiếu gia gào lên khản đặc cả giọng, bấy giờ Tô Minh Vũ mới quay lưng rời đi.
Tôi đứng sau lưng thiếu gia, có chút chân tay luống cuống. Nhưng ngay sau đó, điện thoại tôi vang lên.
Là Tô Minh Vũ.
“Lâm Chu, bắt đầu từ hôm nay, cậu bị sa thải.”
Tiếng chuông ngắt lịm.
Thiếu gia ôm ch/ặt lấy tôi: “Lâm Chu, em cũng định bỏ tôi đi sao?”
Tôi đi/ên cuồ/ng lắc đầu. Nhưng lương của tôi đều là do Tô Minh Vũ phát, bị sa thải rồi, ai cho tôi tiền đây?