Tiếng chó sủa có thể lây lan.
Tiếng hú thê lương nối tiếp nhau, từ cỗ qu/an t/ài lan rộng ra khắp cả thôn.
Bố tôi cũng bị những âm thanh này làm cho tỉnh giấc, ông dụi mắt bước ra từ trong phòng.
Theo bản năng, ông m/ắng Đại Hoàng hai tiếng.
Nhưng dường như nhớ ra điều gì đó, ông đột ngột ngậm miệng lại, chạy như bay về phía linh đường.
Tôi đứng trước chậu than, ngây dại nhìn về phía đó.
Thấy bố chạy tới, tôi lập tức lao đến, muốn mở nắp qu/an t/ài.
"Không được mở!"
Bố sải bước dài, nhanh chân hơn tôi một bước đến trước qu/an t/ài, dùng sức ấn ch/ặt tay lên nắp qu/an t/ài.
"Tao nhìn cái ánh mắt gian xảo đó của mày là biết mày muốn làm gì rồi."
Ông vừa đắc ý lại vừa sợ hãi, đe dọa tôi: "Cút xa ra cho tao, nếu không tao gi*t ch*t mày."
Tôi đứng trước mặt ông, toàn thân run bần bật, nhưng vẫn cố gắng kéo ông lại: "Bố, đó là tiếng của Đại Hoàng."
"Tao biết!" Ông hét lên còn to hơn cả tôi: "Tao đã bảo tại sao bà già đó lại khăng khăng đòi ch/ôn cùng con chó, hóa ra con chó này tà môn thế."
"Mày muốn tự b/áo th/ù cho mình à? Cũng phải xem tao có cho mày cơ hội hay không đã."
Bố cười lạnh nói xong liền gọi tên mẹ tôi từ trong phòng.
Gọi vài tiếng, mẹ tôi mới r/un r/ẩy bước ra: "Không, không liên quan đến tôi, tôi chỉ ăn có hai miếng thôi."
"Đến lúc này mới biết đùn đẩy, lúc gi*t chó thì người đề nghị đầu tiên chính là bà!" Bố nhổ toẹt một bãi nước bọt: "Đừng có đứng đó ngây ra nữa, đi gọi người đi. Đêm nay hạ táng luôn!"
"Không được!"
Tôi lao vào qu/an t/ài, theo phản xạ phản bác.
Theo phong tục trong thôn, người ch*t bất đắc kỳ tử phải quàn linh 1 ngày, nếu không sẽ không tìm được đường về nhà, làm m/a đói q/uỷ khát cả đời.
"Đến lượt mày lên tiếng à?"
Bố vừa dứt lời, tiếng Đại Hoàng sủa càng lúc càng chói tai. Ngay cả cỗ qu/an t/ài cũng bắt đầu lắc lư sang trái sang phải.
Mẹ tôi không dám chậm trễ, lập tức chạy ra ngoài gọi người.
Chẳng bao lâu sau, phía xa xa sáng rực ánh đèn.
Rồi ánh đèn nối tiếp nhau, người cả thôn đều đã ra ngoài.
Chú M/ù được người ta cõng đến.
Chưa tới nơi, chú đã hét vang từ đằng xa: "Mau kéo con bé kia ra, dùng dây thừng buộc ch/ặt qu/an t/ài lại, đêm nay phải hạ táng ngay!"
Tôi bị người ta lôi đi một cách th/ô b/ạo.
Họ không màng đến tiếng khóc lóc của tôi, bịt miệng tôi lại rồi kéo sang một bên.
Tôi cắn mạnh vào tay một kẻ trong số đó, hắn kêu "á" một tiếng, bóp ch/ặt má tôi, định t/át tôi một cái nhưng lại cứng đờ dừng lại.
"Ôi trời! Điềm đại hung! Điềm đại hung rồi!"
Chú M/ù ngửi thấy mùi m/áu tanh trong không khí, vỗ mạnh hai tay: "Mau! Đóng đinh trấn h/ồn vào!"
Lập tức có người cầm đinh tiến lên.
Những chiếc đinh dài thô kệch nhuốm m/áu không rõ nguồn gốc bị đóng từng chút một vào qu/an t/ài.
Theo tiếng đinh ngập vào gỗ, tiếng chó sủa trong qu/an t/ài dần biến mất, cỗ qu/an t/ài cũng không còn lắc lư nữa.
"Không!"
Tôi gào thét, nhưng chẳng có ai nghe thấy.
Âm thanh càng lúc càng nhỏ, cho đến khi im bặt.
Lúc này bố tôi mới dám buông tay.
Ông quay người, định cảm ơn những người xung quanh.
Vừa bước đi, chân ông đã mềm nhũn, ngã sấp mặt xuống đất.
"Ông nó."
Lúc này mẹ tôi mới dám đến đỡ bố.
Những người xung quanh đều im lặng, chỉ còn tiếng khóc gào của tôi lúc cao lúc thấp.
"Không thể đợi thêm được nữa, đêm nay phải khởi linh ngay."
Chú M/ù chốt hạ.
"Gọi tám thanh niên khỏe mạnh, không được lấy người tuổi lợn, ngựa, bò."
"Tại sao lại không được?" Có người hỏi: "Cháu cũng muốn đến xem náo nhiệt mà."
"Trẻ con thì biết cái gì, không thấy bà cụ Hứa cả đời này sống khổ sở thế nào à? Làm trâu làm ngựa cho người ta. Những người tuổi đó mà lại gần, nhỡ đâu bà ấy tức gi/ận hơn, nhảy ra ngoài thì sao?"
"Đó đều là m/ê t/ín d/ị đo/an."
Người vừa nói là một sinh viên từ thành phố về chơi, cậu ta khoanh tay, vẻ mặt kh/inh khỉnh: "Hơn nữa, lúc người ta còn sống thì chẳng ai coi ra gì. Giờ người ta ch*t rồi, các người lại sợ à."
"C/âm miệng lại đi."
Có người bịt miệng cậu ta lại, lôi ra khỏi đám đông, thì thầm to nhỏ.
Tôi ngừng khóc, nhìn về phía bố.
Lúc này mặt ông xanh mét.
Nhưng ông không hề phát tác, mà nhìn vào đám đông, gọi tên vài người.
Đám hậu bối được gọi tên đều vui vẻ bước ra.
Dưới sự dẫn dắt của chú M/ù, họ khiêng qu/an t/ài đi về phía sau núi.
Sự việc đến nước này, đã là ván đã đóng thuyền.
Những kẻ ngăn cản tôi buông tay ra, đuổi theo để xem náo nhiệt.
Tôi nằm rạp trên đất, nhìn về hướng đó như một cái x/ác không h/ồn.
Không hiểu sao, trong lòng tôi có một dự cảm.
Mọi chuyện, sẽ không kết thúc đơn giản như vậy đâu.