Nhà ta mở tiệm đồ giấy.

Chính vì vậy mà cha mẹ chồng rất không hài lòng về ta.

Phu quân cũng thường chê ta là đồ xui xẻo.

Hắn tự ý dùng tiền hồi môn của ta để cưới thêm tiểu thiếp.

Sợ ta không đồng ý, hắn liền hạ đ/ộc ta.

Khiến ta b/ệnh tật triền miên, không thể rời khỏi giường.

Nhưng hắn không biết rằng, ba thỏi bạc đó, là tiền người ch*t.

Tiền người ch*t, tiền đòi mạng.

Người sống trốn, oán linh thoát.

Người nhận tiền và người tiêu tiền, đều phải trả giá bằng m/áu.

-------

Bên ngoài mưa tầm tã cả đêm.

Ta nằm trên giường, không phân biệt được giờ giấc hiện tại.

“Nguyệt Nương, Nguyệt Nương, con có nhà không?”

Tiếng đ/ập cửa vang lên ngoài viện, ta miễn cưỡng chống tay lên thành giường ngồi dậy.

Áo choàng cũng chưa kịp khoác đã mê man bước ra ngoài mở cửa.

Người đứng bên ngoài cửa là hàng xóm Trương đại nương.

Nhìn thấy ta, bà ấy gi/ật mình, đôi mắt nhỏ dài mở to ra:

“Ôi, sao sắc mặt con kém thế!”

“Chỉ có một mình con ở nhà thôi sao?”

“Cũng không có ai mời đại phu khám cho con à? Thẩm gia đó là loại người gì không biết!”

Trương đại nương đen mặt, đưa tay ra đỡ lấy ta, vừa đi vừa lẩm nhẩm m/ắng cha mẹ chồng và phu quân ta.

Chỉ vừa đứng ngoài cửa một lúc thôi, gió lạnh ở trong sân thổi xuyên qua lớp áo mỏng lạnh thấu vào xươ/ng.

Hình như đầu lại đ/au hơn rồi.

Sau khi đỡ ta ngồi xuống ghế, Trương đại nương rót một chén trà nóng đưa vào tay ta.

Bà ấy thở dài một cái, ánh mắt nhìn ta đầy sự thương cảm:

“Nguyệt Nương, b/ệnh của con là bị tên Thẩm Ngọc Hằng đó chọc tức đến sinh b/ệnh đúng chứ?”

“Haizz, hàng xóm xung quanh chúng ta đều là những người dân bình thường.”

“Sống trong Cảng Điềm Thủy này hai mươi năm, lần đầu tiên ta thấy có người nạp thiếp đấy!”

“Con vừa thành thân mới ba năm, tên Thẩm Ngọc Hằng này đúng là vô lương tâm mà!”

Tim ta đ/ập hẫng một nhịp:

“Ai? Ai nạp thiếp?”

Trương đại nương đưa tay ra lau đôi môi khô khốc của ta, vẻ mặt ngạc nhiên:

“Sao, con không biết chuyện Thẩm Ngọc Hằng muốn nạp thiếp sao?”

...

“Sáng hôm nay, hắn và cha mẹ chồng của con mang sính lễ qua Liễu gia rồi!”

“Đưa tiền sính lễ hẳn ba mươi lượng, đống bạc đó cũng nặng lắm đấy, khiến cho bà già nhà họ Liễu đấy cười ngoác cả mồm!”

“Con chưa thấy cảnh tượng đấy đâu, còn long trọng hơn cả lúc cưới con về, chỉ là nạp thiếp thôi mà làm gì mà khó coi thế!”

Giọng của Trương đại nương lúc gần lúc xa, khuôn mặt g/ầy gò xanh xao cũng dần trở nên mơ hồ.

Ta dùng sức véo một cái thật mạnh vào đùi, cố gắng giữ bình tĩnh.

“Ba mươi lượng?”

“Liễu gia, Liễu gia nào?”

Thẩm phụ là người b/án dầu, mỗi ngày cực khổ đi khắp các đường lớn hẻm nhỏ, một năm cũng không dành dụm được bao nhiêu.

Hiện tại Thẩm Ngọc Hằng đang học trong học viện, số bạc m/ua thúc tu cũng tốn không ít rồi.

(Thúc tu: một món quà lễ để tri ân thầy cô theo phong tục truyền thống của Nho giáo tại Trung Quốc. “Thúc tu” ở đây có nghĩa là xâu th!t.)

Năm mười ba tuổi hắn thi đỗ Đồng Sinh, tuổi trẻ thành tài.

Nhưng đáng tiếc những lần sau đó đều thi trượt, đến hiện tại đã hai mươi hai tuổi, vẫn là Đồng Sinh.

Nếu không phải do dùng hết tiền để lo chuyện học hành thì Thẩm gia cũng không lựa chọn kết thân với nhà ta.

Tống gia ta, nhiều đời đều mở tiệm đồ giấy.

Tiền ki/ếm được là tiền người ch*t, đa số ai cũng chê là xui rủi.

Khi đó Thẩm gia đến cầu thân, đưa ra điều kiện rất hà khắc.

Một đồng sính lễ cũng không có, còn muốn một trăm lượng tiền hồi môn.

Không những thế, còn muốn lấy cả tiệm đồ giấy làm của hồi môn.

Ta mồ côi mẹ từ nhỏ, là do cha cực khổ nuôi ta khôn lớn.

Khi Thẩm gia đến cầu thân, b/ệnh tình cha ta đã rất nặng không còn nhiều thời gian nữa.

Ông ấy muốn ta nhanh chóng gả đi, để phần đời còn lại có nơi nương tựa.

Nên dường như là không chút do dự mà đồng ý với điều kiện cầu thân của Thẩm gia.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khỉ báo tang

Chương 13
Năm mười hai tuổi, tôi theo chú Ba vào rừng săn bắn. Dọc đường, chú cứ cúi gằm đầu, miệng than mệt không chịu nổi. Đến lúc ấy tôi mới nhìn thấy... Trên cổ chú đang cưỡi một nữ quỷ. Nó ôm lấy đầu chú, vừa đung đưa vừa phát ra những tiếng khóc ai oán. Không kịp nghĩ nhiều, tôi lập tức giơ súng bắn về phía nữ quỷ. Đoàng! Thế nhưng, thứ rơi từ trên người chú Ba xuống lại là... ...một con khỉ bê bết máu. Vừa nhìn thấy nó, chú Ba tái mét mặt, hoảng hốt hét lên: "Cháu... cháu bắn chết khỉ báo tang rồi!" "Xong rồi..." "Từ nay về sau, nhà mình sẽ tang tóc liên miên..." "...đến khi người thân chết sạch mới thôi!"
218
3 Shipper Kinh Dị Chương 8
7 10 năm vây hãm Chương 10
10 LẨU ĐÊM Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cả nhà đi Sanya dịp mùng 1 tháng 5, chỉ mình tôi đang mang thai ở lại, năm ngày sau họ đều chết lặng

Chương 8
Trên bàn ăn, mẹ chồng đề nghị cả nhà đi du lịch Tam Á vào dịp lễ 1/5. Tôi đang định nhắn tin cho chồng bảo đặt vé máy bay thì bà đột ngột nhìn chằm chằm vào tôi: "Chu Vi, đặt ba vé thôi, con đừng đi nữa." Tôi khựng lại, ngạc nhiên hỏi: "Mẹ, ý mẹ là sao ạ?" Mẹ chồng nhìn tôi đầy bất mãn: "Trong nhà còn có ông cụ lẩm cẩm, kiểu gì cũng phải có người ở lại chăm sóc chứ." "Hơn nữa con đang mang thai, chạy ngược chạy xuôi vất vả ra thể thống gì?" Cụ cố đã lẩm cẩm nhiều năm, cơm phải nấu riêng, một ngày còn phải thay tã ba lần. Tôi im lặng không nói, bố chồng đặt phịch đũa xuống: "Con đã gả vào nhà này, giúp đỡ gia đình chồng chẳng phải là chuyện đương nhiên sao? Đừng tưởng mình vẫn còn là tiểu thư đài các." Nhưng trước khi tôi gả cho chồng, bố mẹ chồng đã thề thốt đảm bảo sẽ không để tôi phải đụng tay vào bất cứ việc gì. Thế mà tôi mới mang thai ba tháng đã trở mặt, e là vì thấy tôi đã bị con trai họ nắm thóp rồi nên chẳng buồn diễn kịch nữa. Tôi không hề phản bác mà chỉ gật đầu: "Được, vậy con ở lại." Bố mẹ chồng đều sững sờ. Chắc là họ không ngờ tôi lại dứt khoát đến vậy. Tôi mỉm cười: "Nhưng bố mẹ này, bố mẹ chắc chắn muốn như vậy chứ?"
0