Đoạn Trường Phong Hoa

Chương 1

06/08/2024 11:44

Tiểu sư muội ch*t vào lúc mọi người yêu thương nàng nhất.

Sư huynh muốn ta dùng mạng chuộc tội, tiểu sư đệ ta tự tay nuôi lớn rút k/iếm muốn gi*t ta.

Bọn họ không biết, tiểu sư muội còn sống.

Người sắp ch*t là ta.

Trước khi ch*t ta viết thư hủy bỏ hôn ước, đ/ập v/ỡ mảnh ngọc bội tiểu sư đệ tặng, bẻ hoa, nhổ tận gốc rễ chậu hoa mà nhị sư đệ tặng.

Nhưng sau khi ta ch*t, toàn tông môn đều phát đi*n rồi.

1.

Ở đáy vực hẻo lánh Tư Quá Nhai, ẩm ướt và lạnh lẽo, tối tăm không một chút ánh sáng.

Cho đến khi.

Một mũi ki/ếm đ/âm th/ủng kết giới, nặng nề ch//ém xuống.

“Hôm nay ta nhất định phải gi*t đ/ộc phụ ngươi, b/áo th/ù cho tiểu sư muội!”

Nam tử mắt đầy h/ận ý, rút k/iếm muốn đ/oạt lấy t/ính m/ạng ta, là tiểu sư đệ người mà ta bình thường yêu thương nhất.

Ta kéo lê thân thể tr/ọng th/ương, lảo đảo tránh né, "Dận Nguyên là tự mình tìm ch*t..."

“Ngươi im miệng!”

“Tiểu sư muội sợ đ/au nhất, làm sao có thể chủ động ch*t dưới tay hung thú kia?”

Nhắc tới người nọ, hai mắt hắn đỏ lên, "Muội ấy yêu cái đẹp như vậy, cuối cùng ngay cả cái x/á/c cũng không để lại... Đều tại ngươi!"

Trường ki/ếm mang theo h/ận ý vô tận hướng thẳng ng/ực ta mà đ/âm tới.

Ta cũng không còn sức để trốn nữa.

Lưỡi k/iếm sượt qua góc áo, đ/âm vào đầu vai.

Nỗi đ/au như x/é n/át tr/ái t/im.

Mà vẻ mặt kinh ngạc của tiểu sư đệ cực kỳ giống hắn khi còn bé phạm sai lầm, vô tình làm v/ỡ chén lưu ly mà sư phụ thích nhất.

Ta không đành lòng thấy hắn bị ph/ạt, liền chủ động gánh tội, bị ph/ạt qu/ỳ trong tuyết một ngày.

“Đại sư tỷ......”

Giọng hắn r/un r/ẩy.

Nhưng trong khoảnh khắc lại khôi phục vẻ lạnh lùng, hắn cắn răng quát, "Là ngươi hại ch*t tiểu sư muội, ngươi đáng đời!"

"Người ch*t vì sao không phải là ngươi?"

Tiểu sư đệ đi rồi.

Tư Quá Nhai lại trở về bình tĩnh.

Bệ/nh cũ thêm v/ết th/ương mới, ta không chịu nổi nữa, n/ôn ra một ngụm m//áu t/ươi.

Tất cả mọi người đều đổ lỗi cho ta về cái ch*t của tiểu sư muội.

Nhưng bọn họ còn chưa biết.

Ta cũng bị b/ệnh n/an y, cũng không sống lâu được nữa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Công lược nhầm người, bạch nguyệt quang của hắn trực tiếp “vỡ phòng tuyến”

Chương 13
Ở bên Thẩm Nhược Khanh một năm, tôi mới biết mình chọn nhầm đối tượng để công lược. Hệ thống nói Thẩm Nhược Khanh thích kiểu người hay dính người, nên tôi dựa vào việc bám riết không buông mà chen vào cuộc sống của anh. Sau khi ở bên nhau, ngày nào tôi cũng đòi ôm đòi hôn, hận không thể dính lấy anh mọi lúc mọi nơi. Thẩm Nhược Khanh chưa từng thể hiện mình thích tôi, tôi cứ tưởng anh chỉ là người kín đáo. Cho đến khi hệ thống đột nhiên online. “Ký chủ, cậu công lược nhầm người rồi! Đây không phải nam chính, mà là bạch nguyệt quang của nam chính!” “Thẩm Nhược Khanh nhìn thì dịu dàng, nhưng thực ra tâm địa tàn nhẫn, lại ghét nhất bị người khác bám dính.” Tôi vội vàng lăn bò xuống khỏi người Thẩm Nhược Khanh. Đối diện với ánh mắt khó hiểu của anh, tay tôi run như cầy sấy. Kể từ đêm đó, tôi không dám cuộn trong lòng anh, ôm eo anh ngủ nữa.
Boys Love
Đam Mỹ
Hệ Thống
12
Lấy Lòng Chương 12