NHỮNG VỤ ÁN RÚNG ĐỘNG TRUNG QUỐC

Chương 1: Bọn chúng có súng

26/08/2025 18:29

Ngày 11/3/1992, thời tiết nắng đẹp, còn chưa đến một tuần nữa là hội nghị quan trọng của quốc gia khai mạc.

11 giờ 45 phút, trong lúc cảnh sát hình sự Bắc Kinh trực ban, điện thoại reo lên:

“Này, tên Vương Liên Bình mà các anh đang truy nã, giờ đang cùng mấy người ăn ở quán Đồng Lạc, phố Tây Trực Môn. Trên chân hắn mang một đôi giày da màu vàng mới. Mau đến ngay!”

Nói xong, người báo tin cúp máy.

Vương Liên Bình – một năm trước đã cùng đồng bọn cư/ớp có vũ khí ở Hải Điện rồi bỏ trốn, hiện vẫn đang bị truy nã. Nhận tin, đội hình sự lập tức triển khai bắt giữ.

Nhiệm vụ nhanh chóng được giao cho Phó đội trưởng hình sự Ân Quả Chi.

Ông lập tức bỏ dở bữa trưa mới ăn được một nửa, nhanh chóng tập hợp anh em đang có mặt, tạm thời lập thành một tổ 11 người, mang theo hai khẩu sú/ng ngắn 64, lập tức xuất phát.

Thời gian vô cùng cấp bách. Từ nơi đóng quân đến hiện trường lái xe mất chừng nửa tiếng, bọn chúng có thể ăn xong rồi rời đi bất cứ lúc nào. đá/nh nhanh mới là then chốt!

Khoảng 12 giờ 20 phút, Đội trưởng Ân dẫn đội đến phố Tây Trực Môn Nội.

Để tránh gây chú ý, họ đỗ xe cách nhà hàng Đồng Lạc khoảng 200 mét. Ông cùng một cảnh sát hình sự khác là Tạ Vĩnh Trí mặc thường phục, giả làm khách bộ hành rồi bước vào quán.

Lúc đó trong quán có hơn 20 người đang ăn. Giữa đám đông, một gã đàn ông gần 30 tuổi, mặc áo khoác da đen, chân đi đôi giày da mới màu vàng chói mắt. Không cần đoán, đó chính là tên tội phạm đang bị truy nã Vương Liên Bình.

“Ra ngoài, ra ngoài, hôm nay không đón khách lạ.” Chủ quán vừa nói vừa đẩy hai người họ ra khỏi cửa.

Nhưng với hai cảnh sát dày dạn kinh nghiệm, chỉ một vòng ngắn ngủi đã nắm rõ tình hình: đối tượng không chỉ là vài người, mà hơn 20 kẻ trong quán rất có thể đều là đồng bọn hoặc quen biết Vương Liêu Bình; quán còn có cửa sau có thể thoát thân.

Lúc này, Đội trưởng Ân lập tức nhận ra quân số mình mang theo quá ít. Nhưng bằng mọi giá không thể để Vương Liên Bình thoát.

Ông phân công nhiệm vụ cho các trinh sát, đặc biệt cử Tiểu Lương mang sú/ng chốt giữ ở cửa sau, đề phòng tên tội phạm chạy thoát bằng lối đó.

Đội trưởng Ân luôn dõi mắt quan sát từ bên ngoài nhà hàng, chợt thấy Vương Liên Bình cùng 3 tên khác bước ra, đứng trước trạm xe không xa. Ông khẽ ra hiệu cho đồng đội, gọi mọi người chậm rãi áp sát.

“Xông lên!” – Đội trưởng Ân đảo mắt ra hiệu, cả đội lập tức lao tới.

“Cảnh sát, đứng im!” – tiếng quát vang lên, 4 tên đã bị đ/è xuống đất.

Tạ Vĩnh Trí đang cúi đầu chuẩn bị c/òng tay Vương Liên Bình, thì bất ngờ nghe tiếng hét: “Tên kia có sú/ng!”

Kẻ rút sú/ng đầu tiên chính là Triệu Diên Quốc.

Thấy Vương Liên Bình và đồng bọn bị kh/ống ch/ế, hắn vừa chạy vừa rút từ ngựk ra một khẩu sú/ng săn năm phát đã bị c/ưa nòng, rồi nhằm thẳng vào Đội trưởng Ân n/ổ sú/ng.

Đội trưởng Ân chỉ thấy đầu nóng rát, đưa tay sờ thì toàn m/áu, theo phản xạ liền rút sú/ng. Nhưng tên c/ôn đ/ồ thấy ông định móc vũ khí, lập tức giương sú/ng b/ắn tiếp, những viên đạn chì ào ạt xuyên thẳng vào ngựk ông.

Ngay sau đó, phát sú/ng thứ ba lại vang lên... Toàn bộ loạt đạn chì bay thẳng vào mặt Đội trưởng Ân. Ông trúng liền ba phát, ngửa người ngã gục.

Cảnh sát trẻ Tiểu Nhậm, người g/ầy yếu, đứng ngay cạnh Ân Quả Chi. Thấy đội trưởng ngã xuống, anh lập tức lao đến c/ứu.

Không ngờ lúc ấy, một tên khác là Đổng Thế Tăng cũng rút và n/ổ sú/ng. Hắn đứng cách đó hơn 10 mét, dùng một khẩu sú/ng kíp hai nòng b/ắn thẳng vào Tiểu Nhậm. Khoảng cách quá gần, Tiểu Nhậm hoàn toàn không kịp tránh, viên đạn với sức công phá khủng khiếp hất anh ngã bật ngửa ra sau.

Đi cùng Tiểu Nhậm là Tiểu Trương, anh vội lao đến định lấy sú/ng của đội trưởng để b/ắn trả. Nhưng còn chưa kịp mở chốt an toàn, từ trong nhà hàng lại lao ra tên hung đồ thứ ba – Triệu Anh Đào, hắn cầm sú/ng săn dạng sú/ng ngắn, liên tiếp b/ắn hai phát. Tiểu Trương trúng đạn ở cánh tay phải và xươ/ng sườn, m/áu chảy đầm đìa, gục xuống bất động.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khỉ báo tang

Chương 13
Năm mười hai tuổi, tôi theo chú Ba vào rừng săn bắn. Dọc đường, chú cứ cúi gằm đầu, miệng than mệt không chịu nổi. Đến lúc ấy tôi mới nhìn thấy... Trên cổ chú đang cưỡi một nữ quỷ. Nó ôm lấy đầu chú, vừa đung đưa vừa phát ra những tiếng khóc ai oán. Không kịp nghĩ nhiều, tôi lập tức giơ súng bắn về phía nữ quỷ. Đoàng! Thế nhưng, thứ rơi từ trên người chú Ba xuống lại là... ...một con khỉ bê bết máu. Vừa nhìn thấy nó, chú Ba tái mét mặt, hoảng hốt hét lên: "Cháu... cháu bắn chết khỉ báo tang rồi!" "Xong rồi..." "Từ nay về sau, nhà mình sẽ tang tóc liên miên..." "...đến khi người thân chết sạch mới thôi!"
218
3 Cạm bẫy Chương 8
7 Shipper Kinh Dị Chương 8
8 10 năm vây hãm Chương 10
10 Kẻ Thứ 3 Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sự hiểu chuyện của bạn, là đếm ngược ngày tôi rời đi

Chương 10
Năm tôi tái phát chấn thương thắt lưng khi đang đóng phim, người anh em tốt Lục Tinh Dã chủ động xin làm thế thân cho tôi. "Anh Xuyên này, cơ thể anh quý giá, va chạm sứt mẻ chút thôi là làm chậm tiến độ cả đoàn phim." Đạo diễn đồng ý, vợ tôi là Giang Mạn Hi cũng thấy hợp lý. Cảnh quay dưới mưa, cậu ta bảo tôi dễ tái phát bệnh dạ dày nên thay tôi dầm mưa suốt cả đêm. Giang Mạn Hi cứ đứng che ô, đưa trà gừng cho cậu ta suốt buổi. Cảnh ôm ấp, cậu ta nói chấn thương thắt lưng cũ của tôi tái phát nên thay tôi chịu cảnh bị Giang Mạn Hi ôm từ phía sau tới 7 lần. Mỗi lần quay, cô ấy đều siết chặt cánh tay. Thậm chí đến cả cảnh thân mật, cậu ta cũng bảo vì quy mô quá lớn sợ tôi không quen, nên thay tôi ôm trọn Giang Mạn Hi vào lòng. Mỗi lần quay xong, Lục Tinh Dã đều tìm tôi, vẻ mặt xót xa bảo: "Cảnh này mệt lắm, anh đừng đi chịu tội làm gì." Giang Mạn Hi cũng phụ họa theo: "Cậu ấy thật lòng gánh vác thay anh đấy." Tôi vẫn luôn tin tưởng, cho đến đêm trước ngày đóng máy, phó đạo diễn gửi ảnh tạo hình sang để đối chiếu. Bức ảnh cuối cùng chụp nghiêng, Lục Tinh Dã nhắm mắt, còn Giang Mạn Hi nâng mặt cậu ta lên, môi hai người dán chặt vào nhau. Trong phần ghi chú viết: Cảnh 38, thế thân cảnh hôn, diễn viên Lục Tinh Dã.
Hiện đại
Tình cảm
0