Tuy nhiên, thực tế cho thấy căng-tin trường tôi vẫn còn quá nhẹ nhàng.

Tôi chỉ ngủ nướng một chút vào buổi sáng thôi mà đã phải đối diện với đoàn người đông đúc ở Cố Cung.

Không đùa đâu, đến lúc Càn Long lên ngôi cũng chưa chắc đã có đông người như thế này.

Tôi bị đám đông xô đẩy như con quay, xung quanh toàn là những cái gáy.

Ôi—

Tôi ngước lên, có chút oán trách nhìn người nào đó cao ráo, chân dài, tầm nhìn tốt.

Miệng buột ra một câu đầy châm biếm: "Thật gh/en tị với anh quá, không giống em, ngay cả biển hiệu Đại Quang Minh cũng không thấy rõ."

Chu Thu Thời liếc mắt nhìn tôi, đột nhiên đưa tay bóp eo tôi và nhấc tôi lên.

Vừa nhấc tôi lên, ánh mắt của mọi người xung quanh lập tức đổ dồn lại.

"Nhìn rõ chưa?"

Tôi vội vàng che mặt: "Rõ rồi rõ rồi, mau thả em xuống!"

Chân vừa chạm đất, tôi liền chạy trốn vào góc.

Huhu, không dám chơi châm biếm nữa.

Chu Thu Thời cười khẽ, hoàn toàn không biết rằng lúc này một cô gái nhỏ nhút nhát như tôi đã bị tổn thương nhẹ…

Nhưng ngoài việc đông người ra, Cố Cung vẫn đáp ứng tất cả những gì tôi mong đợi.

Haiz:-(

Gh/en tị với tất cả những ai đã từng sống ở đây.

Mặc áo choàng trong Cố Cung, cảm giác chắc sẽ tuyệt lắm.

Chu Thu Thời là một hướng dẫn viên đủ tiêu chuẩn, chỉ có điều miệng hơi đ/ộc.

Anh dường như biết tất cả mọi thứ, mỗi khi đến một cung điện đều giới thiệu ngắn gọn, rồi để tôi tự do khám phá.

À đúng rồi, còn nữa, anh chụp ảnh rất đẹp!!!

Ai mà hiểu được chứ, camera thường của điện thoại quả táo mà chụp còn đẹp hơn cả ứng dụng làm đẹp.

Chỉ vì điểm này, tôi có thể tha thứ cho tất cả những lời nói không lễ phép của anh.

Khi đến Kính Sự Phòng, tôi lén lút tiến lại gần anh hỏi.

"Này này này, đây có phải là nơi các thái giám làm phẫu thuật không?"

Chu Thu Thời không nghe rõ, cúi xuống gần hơn.

"Gì cơ?"

Tôi làm vẻ ngượng ngùng: "À, chính là nơi thái giám *&%¥ đó, anh hiểu mà."

Chu Thu Thời nhíu mày, phải mất một lúc mới phản ứng lại.

Anh vừa không nói nên lời vừa buồn cười, chỉ về phía bên phải:

"Kia là Càn Thanh Cung, phía sau là Dưỡng Tâm Điện, nơi Hoàng đế sống, làm phẫu thuật cho thái giám ở đây, nếu c/ắt một nhát mà thái giám hét lên, Hoàng đế sợ c.h.ế.t khiếp thì sao."

Tôi bĩu môi: "Nhưng trong phim cung đình đều diễn như vậy mà."

"Ừ, chỉ có đồ ngốc như em mới tin."

Tôi:…

Lòng tự tôn của cô gái nhỏ này bị tổn thương nhẹ rồi đấy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm