Khi tôi tỉnh lại lần nữa.

Trước mắt là một màu trắng xóa.

Đầu mũi thoang thoảng mùi th/uốc sát trùng quen thuộc.

Sở Hành đưa tôi đến b/ệnh viện sao?

"Mang th/ai rồi mà còn uống rư/ợu."

Bác sĩ mặc áo blouse trắng với vẻ mặt khó chịu, giúp tôi thay túi dịch truyền dinh dưỡng.

"Cậu định hànhz hạz cơ thể mình đến thế là cùng sao?"

Tôi nghi ngờ mình nghe nhầm.

"Ông nói cái gì cơ?"

Mang th/ai? Tôi á?

Tôi là Alpha cơ mà!

"Phải. Gần đây chẳng phải cậu luôn cảm thấy buồn nôn, ăn không ngon miệng sao?"

Tôi không chút do dự đáp: "Có chứ, tôi còn đi khám rồi."

"Nhưng bác sĩ đó bảo tôi bị viêm dạ dày mà!"

"Đó là lang băm."

"Trường hợp Alpha mang th/ai khá hiếm gặp, cậu có bị Enigma đá/nh dấu không? Bạn đời của cậu đâu?"

Tôi nghiến răng không nói lời nào.

Đệt.

Đúng là bị màn hình bình luận nói trúng thật rồi.

Một phát ăn ngay.

Đây là cái quái gì thế này!

Thấy tôi không lên tiếng, bác sĩ cũng không truy hỏi thêm.

"Cậu cứ nghỉ ngơi cho tốt đi."

Tôi sờ sờ bụng dưới.

Lúc này mới muộn màng nhận ra.

Bên trong đã có một mầm sống mới.

Lại còn là của tên phản diện này... và nam chính.

Thật hoang đường.

Màn hình bình luận bùng n/ổ trước mắt tôi.

【Vãi, chân tôi đã rời mặt đất từ lâu rồi, đây là lên thiên đàng rồi sao? Cốt truyện này đúng là quá ảo m/a.】

【Đây là tr/eo c/ổ thì có!】

【Chắc tác giả ăn phải nấm đ/ộc rồi mới viết ra cái cốt truyện này.】

【666, tôi cạn lời rồi.】

【Nam chính đã tra ra người đêm đó là phản diện rồi, đang cầm đại đ/ao tám trăm mét hỏa tốc tới đây kìa.】

【Phản diện, nguy hiểm.】

Tôi: ???

Tôi lập tức lên tiếng, gọi với theo vị bác sĩ đang chuẩn bị rời đi.

"Đợi đã!"

"Bác sĩ, tôi muốn... bỏ nó."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Con trai thật giả mạo, lòng mang ý đồ xấu

Chương 11
Sau một lần say rượu, tôi mang thai. Nhưng lại chẳng nhớ đứa bé là con của ai. Tôi đi hỏi thanh mai trúc mã, cậu ấy nhìn tôi với vẻ mặt đầy chán ghét. "Loại người nửa nam nửa nữ như cậu, ai mà thích cho nổi?" Tôi dò hỏi vị hôn phu, anh khẽ nhíu mày. "Lục Phàm, tôi đã nói từ lâu rồi. Dù cậu mới là cậu chủ thật của nhà họ Lục, thì người tôi công nhận cũng chỉ có Lục Dữ Bạch." Tôi siết chặt vạt áo, xấu hổ cúi gằm đầu. Ai ai cũng yêu quý cậu chủ giả Lục Dữ Bạch, còn hận tôi vì đã quay về cướp mất vị trí vốn thuộc về cậu ta. Đêm đó, cả người tôi khó chịu đến mức không sao ngủ nổi. Thế nhưng, Lục Dữ Bạch – người luôn nhằm vào tôi lại gõ cửa phòng. "Anh, có phải chân anh bị thương rồi không? Em mang thuốc đến bôi giúp anh."
109

Mới cập nhật

Xem thêm