Tham dự tiệc tối của các nhà đầu tư, tôi lại gặp Du Tông.
Không ngoài dự đoán, lần này hắn dùng thân phận con trưởng nhà họ Du, ung dung giao thiệp giữa những lời tâng bốc chúc tụng.
Ánh mắt chạm nhau, tôi rất nhanh quay đầu đi.
Khoảng cách hơi xa, nghe không rõ lắm, nhưng vẫn cảm nhận được đám người đó đã tế nhị đổi chủ đề.
Không cần đoán cũng biết.
Chẳng qua lại là mấy lời sáo rỗng kiểu "Nhà họ Giang sớm muộn gì cũng tiêu tùng trong tay ba cái gã Omega đó" mà thôi.
Trong lòng không chút gợn sóng, tôi giữ vẻ mặt vô cảm tìm ki/ếm xem có người quen nào trong hội trường không.
Lâm Khiên đang đứng cạnh tháp bánh ngọt trong góc.
Vừa bước về phía đó vài bước, cậu ta bỗng tỏ vẻ căng thẳng, cắm đầu đi thẳng về hướng ngược lại không thèm ngoảnh lại.
Tôi chậm rãi dừng bước.
Có chút buồn cười.
Đứng tại chỗ một lúc, một bóng người sán lại gần.
"Giang tổng, tôi đã gửi hồ sơ cho bà mối rồi, sao không thấy em liên lạc với tôi?"
Quay đầu lại, là một gã đàn ông mặt mũi không quen lắm.
Một trong số cực ít những Alpha có phản hồi.
Thời cấp ba từng b/ắt n/ạt bạn học cùng lớp đến mức người ta phải nhảy lầu, sau khi gia đình dùng tiền dẹp yên mọi chuyện thì vẫn chứng nào tật nấy, quấy rối người lạ giữa phố, bị từ chối thì cưỡng ép lôi người ta vào ngõ hẻm... Một tên công tử bột muốn gì làm nấy chính hiệu.
Tôi đúng là đang rất cần một đối tượng liên hôn, nhưng chọn loại người này... ông nội ở dưới suối vàng chắc cũng không nhắm mắt nổi.
Tôi nâng ly rư/ợu, cười nhạt đáp lại: "Hiện tại tôi đang có đối tượng đàm phán rồi, thực sự không thể phân tâm."
"Hả, kẻ nào mà vinh hạnh thế?"
Miệng nói lời chúc tụng, nhưng giọng điệu lại đầy vẻ châm chọc mỉa mai.
Tôi liếc nhìn thư ký, cậu ấy hiểu ý liền bước tới giải vây.
Đi được một đoạn khá xa, tôi vẫn còn cảm thấy ánh mắt của gã kia dính nhớp nháp trên lưng mình.
Đẩy cửa nhà vệ sinh, cảm giác buồn nôn nhẫn nhịn suốt cả đường không kìm được mà xộc thẳng lên n/ão.
"Đưa th/uốc giảm đ/au cho tôi."
Túi th/uốc được đặt vào tay tôi: "Để tôi đi lấy cho ngài cốc nước."
Cửa đóng lại chưa được bao lâu thì lại bị đẩy ra.
Tôi đổ th/uốc ra lòng bàn tay, đưa tay về phía thư ký.
Phía bên kia mãi chẳng có động tĩnh gì.
"Em đang uống th/uốc gì?"
Tay tôi khựng lại giữa không trung.
Tôi chậm rãi ngẩng đầu lên, tấm gương trên bồn rửa tay sạch bong không một hạt bụi, chẳng cần quay đầu cũng thấy Du Tông đang sa sầm mặt đứng ở cửa.
Cánh cửa sau lưng hắn lại bị đẩy ra lần nữa: "Giang..."
Thư ký bưng cốc nước, phanh gấp lại.
Du Tông quay sang nhìn cậu ấy: "Ông chủ cậu bị bệ/nh à?"
Thư ký nhìn hắn, rồi lại nhìn tôi, cẩn trọng ngậm ch/ặt miệng.
Du Tông hừ lạnh một tiếng, nắm lấy tay nắm cửa: "Canh chừng bên ngoài."
Tôi lập tức cảnh giác, rảo bước đi nhanh ra ngoài.
"Giang Mạnh, em chắc chắn muốn làm ầm lên với tôi ở đây chứ?"
Chỉ cách một cánh cửa, bên ngoài toàn là những nhân vật m/áu mặt.
Tôi nắm ch/ặt tay, rồi lại bất lực buông lỏng.
"Tha cho tôi đi."
"Trước khi nhận được câu trả lời, anh sẽ không nhường."
…
Chương 11:
Du Tông quả thực một tấc cũng không nhường, bày ra cái dáng vẻ giằng co với tôi đến cùng.
"Muốn anh đến bệ/nh viện trích xuất hồ sơ bệ/nh án của em không?"
Tim tôi thót lên, theo bản năng hoảng hốt thốt lên: "Đừng!"
Sắc mặt hắn hơi đổi, hất cằm về phía tôi: "Mở ra."
Th/uốc bị nhiệt độ cơ thể làm tan chảy, dính bết một đống trong lòng bàn tay.
"Th/uốc giảm đ/au."
Ánh mắt hắn chuyển từ tay lên mặt tôi, từng bước ép sát.
"Đau ở đâu?"
Bị tên Alpha ban nãy còn kích động, giờ cả người đều đ/au.
Tôi gồng mình, cười lạnh với hắn: "Anh là bác sĩ chắc?"
Sự mỉa mai của tôi chẳng xi nhê gì với Du Tông.
Hắn ép tôi vào góc tường, đưa tay chạm lên má tôi.
"Chỗ nào?"
Tôi không nói, hắn liền lần mò xuống từng tấc một.
Nơi ngón tay lướt qua, da thịt r/un r/ẩy từng đợt.
Tôi rốt cuộc không chịu nổi, nức nở thành tiếng: "Đừng sờ nữa."
Tay hắn dừng lại ở eo, từ từ ôm lấy.
Tôi bị hắn ôm trọn vào lòng.
Mùi Diên Vĩ đen mang theo hơi nóng phả vào mặt, chút sức lực chống đỡ cơ thể bỗng chốc tan biến.
"Giang Mạnh, em có thể thành thật với anh một lần không?"
Sao có thể thành thật được chứ.
Tôi ngay cả bản thân mình còn đang lừa dối.
Nếu lúc này chọn đối diện với nội tâm, thì tôi tuyệt đối sẽ ôm lại hắn, quấn ch/ặt lấy hắn.
Quyến rũ hắn, ép hắn đến giới hạn, rồi x/ấu tính bắt hắn nghe tiếng nâng ly cạn chén ồn ào bên ngoài cánh cửa kia.
Vòng ôm bỗng nhiên cứng đờ.
Tôi chợt gi/ật mình nhận ra, mình thế mà lại thực sự ôm lại hắn rồi.
"Không phải."
Tôi vội vàng rụt tay về, hơi thở lập tức trở nên dồn dập: "Anh buông tôi ra trước đã. Tôi đ/au đầu, cứ nhìn thấy anh là đ/au đầu, buồn nôn, cả người khó chịu..."
Du Tông bỏ ngoài tai, một tay vòng qua người tôi, tay kia th/ô b/ạo luồn vào sau thắt lưng.
Dây lưng vốn đã cài ở nấc ch/ặt nhất, hắn dùng sức ấn vào, siết đến mức tôi phải kêu đ/au.
Rất nhanh, tôi không kêu được nữa.
Du Tông rút tay ra, ép tôi nhìn ánh nước trên đầu ngón tay hắn.
"Ở đây, hay về nhà."
"Chọn một trong hai."