Nhưng anh chỉ có thể chờ. Chờ kẻ bên ngoài kia mất kiên nhẫn trước. Như thế, quyền quyết định và sự chủ động mới trở lại tay anh, anh mới có thể đứng trên đỉnh cao của đạo đức để phán xét và trục xuất kẻ đó.

Thật may mắn, anh đã chờ được rồi.

16.

Khi Thích Uẩn Hoài gửi ảnh chụp màn hình cho tôi, tôi đang trong cuộc họp. Anh rất hiếm khi làm phiền tôi khi tôi đang làm việc, tôi cứ ngỡ có chuyện gì trọng đại lắm, nào ngờ anh chỉ gửi đến một tấm ảnh chụp màn hình tin nhắn.

Mí mắt phải của tôi gi/ật liên hồi, tôi tạm dừng cuộc họp, bước ra ngoài mở ảnh lên xem. Ảnh đại diện của hai người trong đó hiện lên rõ mồn một.

Trời đất ơi! Là Thích lớn và Thích nhỏ!

Thích nhỏ: 【Tin chắc là anh cũng cảm nhận được rồi đúng không lão già? Ôn Du đang định ly hôn với anh đấy.】

Thích lớn: 【Cái món đồ chơi miễn phí nhà chú, em ấy thích thì chơi thôi, nhưng em ấy sẽ luôn về nhà.】

Thích nhỏ: 【Ôn Du đã chán ngấy anh rồi, chỉ là vì nể tình nghĩa thôi.】

Thích lớn: 【Chúng tôi ít nhất còn có năm năm tình nghĩa, còn chú em? Đã đầy tháng chưa?】

Thích nhỏ: 【...】

Thích lớn: 【Tôi hiểu Ôn Du hơn chú em, em ấy sẽ không ly hôn. Chú em tìm đến tôi lúc này chỉ có tự làm tự chịu thôi, chú chắc chắn muốn cược chứ?】

Thích nhỏ: 【Cơ thể tôi vẫn còn sạch sẽ, còn anh? Đồ dưa bở nát!】

Thích lớn: 【Ngại quá, trước khi cưới tôi vẫn khá là giữ mình.】

Đoạn hội thoại kết thúc. Tôi không dám tin vào mắt mình nữa. Ai đó làm ơn đ.á.n.h ngất tôi đi được không!

Sau khi trấn tĩnh lại, tôi nhắn bảo Thích nhỏ cứ yên tâm ở lại biệt thự, tan làm tôi sẽ đến tìm anh.

Xử lý thần tốc công việc trong ngày, tôi lập tức lái xe lao đến biệt thự. Nhưng trên đường đi, đèn giao thông nào cũng là đèn đỏ, tim tôi đ/ập nhanh một cách mất kiểm soát. Cảm giác bất an ẩn hiện vẫn không ngừng lan tỏa.

Cho đến khi tôi đứng trước cửa biệt thự, nghe thấy tiếng ẩu đả kịch liệt vọng ra từ bên trong, trái tim tôi mới bình lặng lại một cách kỳ quái. Tôi biết mình không nên bình thản như thế, nhưng lúc này lại nảy sinh một cảm giác "đ/âm lao thì phải theo lao".

Tôi chậm rãi mở cửa. Tiếng tranh cãi lập tức vang dội hơn. Một giọng trầm đục gi/ận dữ: "Dám tung tin đồn nhảm về tôi? Thằng ranh con, bộ cậu tưởng phiên bản ba mươi ba tuổi này không nhìn thấu được cái tâm tư nhỏ mọn của tuổi mười tám hay sao?"

Giọng trẻ trung hơn gào lên: "Anh già rồi! Dựa vào đâu mà được hưởng đồ tốt như thế này? Đồ bản thể già nua đáng gh/ét, đi c.h.ế.t đi!!"

Tôi: "..."

Theo tôi biết, Thích nhỏ giỏi Tán thủ, còn Thích lớn đã học Muay Thái một cách bài bản vào năm ngoái. Hai người lẽ ra phải có một cuộc đối đầu đỉnh cao đầy kỹ thuật, nhưng lúc này, chẳng ai thèm quan tâm đến kỹ xảo gì nữa, tất cả đều là những cú đ.ấ.m phát tiết từ tận đáy lòng.

Phòng khách hỗn lo/ạn như một bãi chiến trường. Sofa lật nhào, mặt bàn kính vỡ tan tành. Hai Thích Uẩn Hoài lăn lộn trên đất, người một đ/ấm, kẻ một đ/á. Quần áo xộc xệch, t.h.ả.m hại không nỡ nhìn. Tin tức tố Alpha trong không khí nồng nặc như muốn thổi bay mái nhà.

Tôi cố gắng đứng vững. Áo sơ mi của Thích lớn bung mất ba chiếc cúc, khóe miệng rá/ch da rướm m/áu. Thích nhỏ cũng chẳng khá hơn, áo hoodie bị kéo biến dạng, hốc mắt thâm tím một mảng, tóc tai rối bù như ổ gà. Vậy mà cả hai chẳng ai có ý định dừng tay.

Tôi bắt đầu thấy đ/au đầu. Lý do trước đây tôi không muốn cho Thích lớn biết sự thật chính là vì cảnh này. Tôi không muốn nhìn thấy cục diện mất kiểm soát như vậy, tôi chỉ muốn giữ mọi thứ chắc chắn trong lòng bàn tay mình.

17.

Cuộc tranh cãi vẫn tiếp diễn, cả hai đều không nhận ra sự hiện diện của tôi. Thích lớn giáng xuống một cú đ.ấ.m thật mạnh: "Năm tôi trẻ trung trông như thế nào, tự tôi biết rõ nhất."

"Ngông cuồ/ng, ngạo mạn, coi trời bằng vung, luôn nghĩ cả thế giới phải xoay quanh mình." Giọng anh đột nhiên lạnh lẽo: "Nhưng chú em ngàn lần không nên, vạn lần không được chạm tay vào em ấy."

Thích nhỏ cũng chẳng chịu thua, bản chất đ/ộc mồm lộ rõ: "Tôi khuyên anh một câu nhé lão già, lớn tuổi rồi thì đừng học đòi người trẻ yêu đương, vì một khi bị đ/á, không vỡ mạch m.á.u n/ão thì cũng nhồi m.á.u cơ tim thôi, anh không xứng đâu!"

Thích lớn dường như bị chọc cười vì tức: "Tôi không xứng, vậy chú xứng chắc?"

Thích nhỏ dõng dạc: "Chứ còn gì nữa? Tầm tuổi anh, anh có phân biệt nổi đâu là nhồi m.á.u cơ tim, đâu là tim đ/ập rộn ràng không?!"

Có lẽ vì tuổi tác và sức mạnh chiếm ưu thế, Thích lớn đ/è ch/ặt Thích nhỏ trên sàn, ánh mắt u ám nhìn chằm chằm. Thích nhỏ dù bị áp chế nhưng cái miệng vẫn như một món vũ khí sắc lẹm: "Anh liệu mà bớt gi/ận đi, cẩn thận kẻo tăng huyết áp rồi hoa mắt ngã lăn ra đây, tôi sẽ không gọi cấp c/ứu cho anh đâu!"

Thích lớn đưa tay vỗ vỗ vào gương mặt non choẹt của Thích nhỏ, cười kh/inh miệt: "Nhóc con, chú nên nhớ rằng, Ferrari dù có già đi thì vẫn là Ferrari."

Nghe hai người bọn họ đấu khẩu, tôi đột nhiên thấy hơi buồn cười. Cảm giác đó giống như... hai đứa trẻ đang tranh giành một món đồ chơi đến sứt đầu mẻ trán, nhưng bản thân món đồ chơi đó lại không có tiếng nói. Cảm giác này khiến tôi rất không thoải mái.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm