Rốt cuộc chúng tôi cũng chẳng đi đến kết luận gì.
Hôm đó hắn nán lại nhà để mừng sinh nhật tôi, cả hai cùng nhau ăn bánh kem, hệt như những người bạn bình thường.
Kỳ nghỉ kết thúc, sáng ngày mùng Tám đi làm.
Tôi vừa mở mắt ra, đã nhìn thấy tin nhắn Ngụy Thành Xuyên gửi đến.
[Tôi đang ở cổng khu chung cư, cùng đi làm nhé.]
Tôi gi/ật nảy mình ngồi bật dậy, trân trân nhìn dòng tin nhắn một lúc lâu mới phản ứng lại, lập tức chạy đi đ/á/nh răng rửa mặt.
Tôi vội vàng chuẩn bị xong xuôi rồi xuống lầu, vừa ló mặt ra khỏi cổng chung cư đã thấy hắn tựa người vào cửa xe nhìn tôi.
Ngụy Thành Xuyên đẹp trai thật đấy.
Người qua kẻ lại trên đường ai nấy đều không nhịn được ngoái nhìn hắn một cái.
"Bữa sáng này." Chờ lúc tôi yên vị trên xe, hắn mới chìa phần ăn sáng phong phú sang.
"Anh cố tình tới đón tôi sao?" Tôi đón lấy, ngập ngừng hỏi.
Hắn mỉm cười: "Tất nhiên rồi. Phải biết trân trọng cơ hội mà cậu đã ban cho chứ."
Ai nói là cho hắn cơ hội hồi nào!
Đồ xảo trá!
Thế nhưng đó lại là lần đầu tiên tôi nhìn thấy nụ cười của hắn sau ròng rã bảy năm xa cách.
Không hề thay đổi chút nào, vẫn rạng rỡ hệt như cậu nam sinh ngây ngô của mùa hè năm ấy.
Chương 8:
Kể từ hôm đó, ngày nào Ngụy Thành Xuyên cũng đưa đón tôi đi làm.
Dù tôi đã bảo không cần cất công tới đón đưa như vậy, nhưng bận nào hắn cũng lấy cớ không thể bỏ lỡ cơ hội.
Tôi cũng đành bó tay hết cách.
Thực tình trong lòng tôi cũng rất đỗi mâu thuẫn.
Tôi chưa từng nghĩ tới chuyện bản thân sẽ thích người cùng giới.
Nhưng lại chẳng thể nào cự tuyệt được sự ân cần của hắn.
Một kẻ rõ là bá đạo, tính tình lại sáng nắng chiều mưa như vậy, rốt cuộc thì có điểm nào tốt cơ chứ?