“Đại sư Kiều, thật không biết phải cảm ơn ngài thế nào, tiền th/ù lao tôi đã chuyển vào tài khoản của ngài rồi. Đây là món đồ mới nhất tôi vừa thu được từ Myanmar, kiểu dáng đ/ộc lạ, không đáng là bao, ngài cầm lấy chơi cho vui nhé?”

Chủ tịch Phụng Cát Ngọc Bảo cung kính đưa tôi một hộp quà bọc nhung đỏ. Tôi mở ra xem, bên trong là một chiếc bầu bằng ngọc phỉ thúy xanh biếc, trong suốt, thuộc loại chủng băng màu lục đế vương, giá ít nhất cũng vài trăm triệu.

Tôi gật đầu nhận lấy, tùy ý quăng vào cặp sách.

“Đến cổng trường thì dừng xe cho tôi xuống nhé.”

Tôi là Kiều Mặc Vũ, sinh viên năm nhất Đại học Nam Giang, cũng là truyền nhân địa sư duy nhất của thế hệ này.

Tục ngữ có câu: “Nhất đẳng địa sư quan tinh đẩu, nhị đẳng phong sư tầm thủy khẩu, tam đẳng tiên sinh mãn địa tẩu.” Ngày nay, những kẻ hành nghề trong giới phần lớn là thầy phong thủy tầm thường. Còn người tinh thông thuật xem sao đoán khí, xưa kia đều làm quan trong Khâm Thiên Giám, phụng mệnh hoàng gia.

Cụ cố tôi chính là Giám chính Khâm Thiên Giám cuối cùng của triều Thanh.

Tôi bước xuống xe, vác cặp lên vai vươn người. Chủ tịch Chu cũng xuống tiễn, nắm ch/ặt tay tôi nhiệt tình:

“Đại sư Kiều, lúc nào rảnh ghé thử trang trại nho của tôi nhé?”

“Để xem đã.”

Tôi rút tay lại, bước vào trường. Cảm giác những người qua đường đang thì thầm chỉ trỏ, nhưng khi ánh mắt tôi quét qua, họ vội quay mặt đi, vẻ mặt kỳ quặc.

Đến cửa phòng ký túc xá, cửa mở toang, tiếng la hét chói tai của Lâu Manh Manh vang lên:

“Mấy đứa xem nè! Tớ đã nói rồi mà không tin. Lão già này tớ biết, chủ tịch Phụng Cát Ngọc Bảo đó. Con gái ông ta cũng học trường mình, đúng là trơ trẽn thật, ngay cổng trường đã công khai ôm ấp thế kia. Sao trường không đuổi học loại người này đi nhỉ?”

“Trời ơi, Manh Manh, lấy ảnh này ở đâu thế?”

Lâu Manh Manh ngạo nghễ ngửa mặt: “Bạn tớ vừa chụp ở cổng trường gửi đó. Đã bảo mà, ngày ngày xe đưa rước, nhà nó nghèo rớt mồng tơi, vậy mà quần áo toàn hàng hiệu. Chán ngấy cái cảnh ở chung phòng với đồ dơ bẩn này!”

Tôi bước vào phòng ký túc xá với vẻ mặt đen sì, quăng cặp xuống. Mọi người lập tức im bặt.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Vừa Là Túc Địch, Vừa Là Vợ Yêu

Chương 17
Nhiệm vụ thất bại. Trước khi bị xóa sổ, tôi vẫn cố níu lấy một chút tự tôn cuối cùng mà hỏi hệ thống: "Tôi có thể nói cho nam chính biết thân phận thật của mình không?" "Hoàn toàn có thể." Tôi chậm rãi cởi bỏ quần áo, từng lớp từng lớp, rồi đứng thẳng trước mặt Lục Kính Nghiêu. "Xin lỗi vì đã lừa cậu. Thật ra... tôi là con gái." Lục Kính Nghiêu thoáng sững sờ. Sự kinh ngạc như tràn cả ra khỏi đáy mắt anh không cách nào che giấu được. Nghĩ cho cùng thì anh cũng đáng thương thật. Đấu đá với tôi bao nhiêu năm, tốn biết bao tâm huyết chỉ để vùi dập đối phương, cuối cùng mới phát hiện ra cái kẻ thù không đội trời chung của mình lại là... một cô gái. Trong ánh mắt vừa hoang mang vừa chấn động kia, tôi khẽ nhắm mắt lại và thản nhiên đón nhận cái chết đã được định sẵn. Thế nhưng, tôi đã không chết. Ngược lại, tôi còn một lần nữa quay lại thế giới này. Hệ thống dùng giọng điệu áy náy pha lẫn lấp liếm mà nói: "Sau khi cô chết, tiến độ nhiệm vụ bất ngờ tăng vọt. Chính vì vậy, để đền bù thiệt hại, chúng tôi quyết định cho cô một cơ hội sống lại." "Thân phận hiện tại của cô là một quý bà nhà giàu. Thuộc kiểu mẫu điển hình: chồng không về nhà, còn cô thì tha hồ tiêu xài gia sản." Tôi gật đầu tỏ vẻ hài lòng: "Tốt đấy, chẳng khác gì giấc mơ cả. À mà, ông chồng không về nhà của tôi tên gì thế?" Hệ thống đáp ngắn gọn với giọng điệu nhẹ như không: "Lục Kính Nghiêu."
490
2 Bên vực thẳm Chương 6
3 Ve Ngừng Tiếng Ve Chương 17
7 U U Lục Minh Chương 30.
8 Thịt Tiên Chương 15
11 Ba quy tắc Chương 11
12 Âm Trầm Châu Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm