NĂM THÁNG ẤY, CÓ MỘT THẨM DƯ KHANH

Chương 10 HẾT

26/12/2025 23:37

Dẫu rằng trong quá trình bên nhau sẽ không tránh khỏi những bất đồng nhỏ nhặt, nhưng đó cũng là một phần dư vị của cuộc sống. Chúng tôi học cách thấu hiểu, bao dung và tin tưởng, dùng cả tấm lòng để vun vén cho đoạn tình cảm này. Mỗi lần tranh cãi rồi lại làm hòa đều khiến chúng tôi hiểu nhau hơn, sợi dây gắn kết cũng thêm phần sâu đậm.

Có lẽ tương lai sẽ còn nhiều thử thách chưa biết trước đang chờ đợi, nhưng tôi tin chỉ cần hai đứa cùng nương tựa vào nhau, cùng nhau nỗ lực, nhất định sẽ vượt qua mọi khó khăn.

Bởi vì thứ chúng tôi đang nắm giữ không chỉ là tình yêu, mà còn là niềm tin kiên định và lời hứa trọn đời dành cho nhau.

[Ngoại truyện – Góc nhìn của Thẩm Dư Khanh]

Ngày đầu tiên nhập học, khi cậu bạn cùng phòng tên Giang Dã tự công khai mình là gay, bề ngoài tôi tuy bình thản nhưng tận sâu trong lòng lại dậy sóng. Không phải vì cậu ấy là người đồng tính.

Ba nhỏ và ba lớn của tôi vốn là một cặp, ngay từ nhỏ tôi đã hiểu rằng tình yêu vốn không phân biệt giới tính. Điều khiến tôi kinh ngạc chính là lòng dũng cảm của cậu ấy. Ở một môi trường hoàn toàn mới, đối mặt với ba người xa lạ, cậu ấy lại có thể thẳng thắn thừa nhận xu hướng tính dục của mình như thế. Khi nói, ngón tay cậu ấy r/un r/ẩy nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh.

Khoảnh khắc đó, tôi đã biết rằng, chàng trai này là người tôi muốn được quen biết, muốn tìm hiểu, và muốn bao bọc.

Sau này tôi mới nhận ra, Giang Dã giống như một chú nhỏ bị thương, luôn cảnh giác với thế giới bên ngoài nhưng lại khát khao hơi ấm. Cậu ấy sẽ lén lút quan sát phản ứng của chúng tôi, sẽ lộ ra vẻ mặt "được chiều mà sợ" mỗi khi tôi đối xử tốt với cậu ấy, và đôi khi sẽ gi/ật mình tỉnh giấc vì á/c mộng giữa đêm khuya.

Lúc Giang Dã kể cho tôi nghe về những chuyện thời cấp Ba, lòng tôi đ/au thắt lại. Một người tốt đẹp như thế, cớ sao phải chịu đựng những tổn thương ấy?

Vì vậy, tôi từng bước tiếp cận cậu ấy, chăm sóc cậu ấy, muốn cậu ấy hiểu rằng thế giới này không phải ai cũng mang đầy á/c ý.

Nhưng tôi chưa từng nghĩ mình sẽ yêu cậu ấy. Hay nói đúng hơn, tôi đã cố tình phớt lờ sự xao động đó, tự nhủ với bản thân rằng mình chỉ đang chăm sóc người em Út cùng phòng mà thôi.

Thế nhưng cuối cùng, tôi buộc phải thừa nhận rằng: Thẩm Dư Khanh, mày tiêu đời rồi, mày lún sâu rồi!

Trước khi tỏ tình, tôi đã do dự rất lâu. Sợ làm cậu ấy h/oảng s/ợ, sợ cậu ấy chưa bước ra khỏi cái bóng của quá khứ, sợ ngay cả bạn bè cũng không làm được nữa. Nhưng cái ngày trên sân thượng, nghe cậu ấy kể về những vết thương cũ một cách nhẹ tênh, nhìn ánh mắt vừa mờ mịt vừa yếu ớt ấy… Tôi đột nhiên không muốn chờ thêm một giây nào nữa.

Tôi muốn nói cho cậu ấy biết, có một người đang chân thành yêu cậu ấy, muốn cùng cậu ấy đối mặt với cả thế giới này.

Giây phút cậu ấy đồng ý, đó là khoảnh khắc hạnh phúc nhất trong suốt hai mươi năm cuộc đời tôi. Tôi biết con đường phía trước sẽ chẳng dễ dàng, nhưng khi nắm lấy tay Giang Dã, tôi cảm thấy chúng tôi có thể đi cùng nhau thật xa.

Thật xa, thật lâu.

[Hết]

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
6 Vùng vẫy Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm