Củ Sen Của Tôi

1.1

07/01/2025 10:36

Tôi từ ngoại ô mang về một củ sen đã thành tinh.

Cả ngày nó bám theo tôi, luôn miệng gọi "chị gái" khiến tôi vui mừng khôn xiết.

Ai có thể từ chối một củ sen vừa đẹp trai vừa ngọt ngào chứ?

Dù sao thì tôi cũng không thể.

1

Người bạn thân nhất của tôi, Tần Phi Phi, nhất quyết kéo tôi đi một chuyến du lịch.

Tôi tưởng tệ nhất thì cũng sẽ đưa tôi đến một công viên vui chơi nào đó để giải tỏa.

Kết quả, cô ấy đưa tôi đến một nông trại sinh thái ở ngoại ô, tự tay giúp tôi mặc bộ quần dài chuyên dụng để đào sen.

Tôi cố gắng nặn ra một nụ cười lịch sự đầy ngượng ngùng:

“Chuyến đi mà cậu nói, là đến đây để đào sen sao?”

Mặt trời chói chang, người bạn thân kia cười tươi với tôi:

“Đúng vậy, vừa khỏe mạnh vừa thân thiện với môi trường, còn có thể thưởng thức thành quả lao động của mình, có phải rất có cảm giác thành tựu không?”

Hừm.

Cảm giác thành tựu ch*t t/iệt.

Tôi, một kẻ làm công ăn lương, bỏ qua thời gian ngủ bù vào cuối tuần để đến đây đào sen, là tôi đ/iên hay cô ấy đ/iên, hay thế giới này đ/iên rồi?

Tôi lẩm nhẩm tụng kinh trong mười phút, cuối cùng cũng kiềm chế được mà không đ/á cô ấy một cái.

Thấy tôi không hứng thú, ông lão phụ trách cái ao sen đó chủ động đến trò chuyện với tôi:

“Cô gái à, ở đây ông có ba củ sen, có thể tặng cháu một củ miễn phí.”

Tôi lịch sự từ chối:

“Cảm ơn ông, nhưng cháu nghĩ là không cần đâu ạ.”

Tần Phi Phi đã đào được rất nhiều sen, ước lượng đủ cho chúng tôi ăn không ngừng trong một tuần.

Ông lão nhìn tôi với vẻ hiền từ:

“Không, ông nghĩ cháu sẽ cần nó.”

Tôi:

“Cháu thật sự không cần đâu.”

Ông lão:

“Ông không quan tâm cháu nghĩ gì, ông chỉ quan tâm ông nghĩ gì thôi.”

“......”

Vậy ông hỏi cháu làm gì vậy?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538

Mới cập nhật

Xem thêm