Tôi ngượng ngùng tạo dáng.
Giang Văn Duyệt lại không hài lòng, cây cọ dính đầy màu vẽ chỉ thẳng về phía tôi: “Cởi đồ ra.”
Tôi hiểu, đây chắc chắn là nghệ thuật.
Tôi cởi bộ trang phục mỏng manh trên người mình.
Giang Văn Duyệt vẫn chưa hài lòng: “Cả quần nữa.”
Nhìn gương mặt nghiêm nghị của hắn, tôi đành tiếp tục làm theo.
Đây gọi là hy sinh vì nghệ thuật.
Giang Văn Duyệt đứng dậy, đầu ngón tay lạnh giá đặt lên cánh tay tôi, điều chỉnh tư thế một cách cương quyết.
Khi phát hiện sự thay đổi ở bản thân, mặt tôi đỏ bừng, lắp bắp giải thích: “Thiếu... Thiếu gia, tôi... Tôi không cố ý…”
Giang Văn Duyệt khẽ cười: “Không sao, tôi hiểu mà.”
Một lúc sau, hắn lại tỏ ra chu đáo mà nói thêm: “Cần tôi giúp không?”
Tai tôi đỏ đến mức như sắp nhỏ m/áu, chỉ muốn t/át cho cái chỗ không ra gì kia một trận: “Không... Không cần đâu ạ.”
Giang Văn Duyệt cất tiếng “ừm” đầy ẩn ý.
Không biết vẽ bao lâu, cơ bắp toàn thân tôi như mất hết cảm giác, Giang Văn Duyệt mới buông cọ xuống.
“Lý An, trước giờ tôi chưa từng vẽ người khác.” Hắn đứng dậy, nở nụ cười nhẹ, “Nên nếu không đẹp, anh không được trách tôi đâu đấy…”
Tôi nhìn bức chân dung do hắn vẽ.
Từng đường nét cơ bắp đều tuyệt mỹ, dù không một mảnh vải che thân nhưng không hề gợi chút dơ bẩn nào.
Tôi nhìn chằm chằm: “Đẹp thật…”
Giang Văn Duyệt mắt cong như trăng non, nhưng lại cất bức tranh đi: “Nhưng bức này tôi muốn giữ riêng, anh không phiền chứ?”
Tôi vội lắc đầu: “Không sao, tôi chỉ cần được ngắm một lần là đủ.”
Tiếng gõ cửa gấp gáp vang lên bên ngoài.
Tiếp theo là giọng quản gia hoảng hốt: “Đại thiếu gia, sao cậu đột nhiên tới…”
“Giang Văn Duyệt đâu?”
“Tiểu thiếu gia, cậu ấy... Cậu ấy đang…”
Tôi không rõ tình hình, chỉ thấy sự vui vẻ trên mặt Giang Văn Duyệt biến mất hoàn toàn.
Gương mặt điển trai thoáng hiện vẻ khó chịu.
Hắn ném quần áo cho tôi: “Mặc nhanh vào, lát nữa có chuyện gì cũng đừng lên tiếng.”
Tôi "ừ" một tiếng, tay chân luống cuống mặc quần áo.
Nhưng do giữ nguyên tư thế quá lâu, tay chân đều tê cứng, mặc quần áo mà mặt mày nhăn nhó.
Đột nhiên, cửa phòng vẽ bị đẩy mạnh.
Tôi đang giữ tư thế kéo quần, đối mặt với đại thiếu gia nhà họ Giang trong truyền thuyết.
Đây chính là người nắm quyền nhà họ Giang.
Giang Ngôn trừng mắt nhìn tôi, mặt xám xịt.
Còn Giang Văn Duyệt lười nhác ngước mắt, giọng bực dọc: “Anh lại đến làm gì?”
Giang Ngôn chỉ tay vào tôi, run lên vì tức gi/ận: “Em chơi bời bên ngoài thì bỏ qua, giờ còn dám mang người về nhà hả? Em muốn anh ch*t mới vừa lòng sao?”
Tôi chậm rãi đeo dây lưng.
Anh ta đang lảm nhảm gì thế, tôi chẳng hiểu một chữ nào.
“Chẳng phải em nói không ai được xúc phạm nghệ thuật của em sao? Giờ lại cho hắn vào cái phòng vẽ quý giá này. Các người vừa làm gì? Anh thấy x/ấu hổ thay các người!”
Tôi liếc nhìn anh ta đầy ngạc nhiên, lại từ từ tiếp tục mặc áo đen mỏng manh.
Giang Ngôn trừng mắt: “Nhìn cái gì? Cút ngay!”
Hừ.
Cái tên Giang Ngôn này còn nắm quyền cơ đấy.
Thật là bất lịch sự.