Editor: Hyna Nguyễn

————————————————–

Hà Tuấn Thành vui mừng quá đổi, trong lòng tràn đầy giễu cợt cùng kh/inh bỉ.

Quả nhiên, lấy tình hình nghèo kiết x/ác hiện tại của Diệp M/ộ Phàm thì chỉ cần nói chuyện có liên quan đến giá tiền một chút đủ đã để cho hắn hài lòng, ngay lập tức sẽ quy thuận theo hắn mà thôi a.

Hắn còn tưởng rằng M/ộ Phàm còn có nhiều cốt khí gì nữa chứ!

A, nếu không phải là hắn nhìn thấy hắn ta còn có chỗ dùng được thì trong mắt mình M/ộ Phàm bất quá chỉ là một con chuột trong cống ngầm thôi, ở nơi nào đáng giá để hắn nói chuyện ôn tồn như vậy được chứ.

“Diệp thiếu gia quả nhiên thẳng thắn! Thế này mới đúng nha, cần gì phải gi/ận dỗi với tôi mà gây khó dễ nhau chứ, dù sao chúng ta cũng đã hợp tác lâu như vậy rồi, yên tâm đi, tôi sẽ không bạc đãi cậu đâu. Cậu ở đâu, chúng ta bây giờ gặp mặt nói chuyện được chứ?” Hà Tuấn Thành không kịp chờ đợi mở miệng nói.

“Được a, chúng ta gặp nhau tại chân núi Long Tiềm thành Bắc đi.”

“Được được được, không gặp không về!”

Ánh chiều tà le lói, núi Long Tiềm.

Ngoại ô lạnh tanh mà an tĩnh, trên đường cơ hồ không có bất kì xe cộ cùng người đi đường nào cả. Hà Tuấn Thành lái xe chạy rất nhanh, nửa giờ sau đã đến nơi rồi.

Trong lúc đó, Diệp M/ộ Phàm vừa tới hầm đậu xe của Vạn Cảnh Danh Uyển.

Đem xe dừng lại tắt máy xong sau đó, xách theo chìa khóa thong thả tự đắc tiến vào thang máy.

Mở cửa nhà trọ ra, Diệp M/ộ Phàm đang thoải mái nằm trên ghế sa lon thì điện thoại của Hà Tuấn Thành gọi tới.

Diệp M/ộ Phàm quét mắt màn hình điện thoại di động hiện tên người gọi đến, không nhanh không chậm từ tủ lạnh bên trong lấy ra một chai nước suối uống một hớp, lúc này mới chậm rãi tiếp nhận cuộc điện thoại: “A lô?”

“A lô! Diệp thiếu, tôi đã đến rồi, cậu đang trên đường đi sao?” Hà Tuấn Thành hỏi.

Diệp M/ộ Phàm rung nhẹ hai chân, mặt không biến sắc tim không đ/ập mở miệng đáp: “Lên đường a, đã ở trên đường.”

“Được được được, vậy tôi chờ cậu a!”

“Ok!” Diệp M/ộ Phàm treo điện thoại di động ném qua một bên, nhưng sau đó xoay người đi lấy quần áo sạch đi tắm.

Hà Tuấn Thành ngồi ở trong xe, thỉnh thoảng nhìn lấy đồng hồ đeo tay.

Rất nhanh lại qua một phút đồng hồ, Diệp M/ộ Phàm còn chưa tới.

Hà Tuấn Thành cũng không gấp, tiếp tục chờ, xe của hắn là xe thể thao đương nhiên sẽ tới sớm loại xe cùi bắp kia của Diệp M/ộ Phàm.

Lại nửa giờ trôi qua, Diệp M/ộ Phàm vẫn còn chưa tới, Hà Tuấn Thành mới gọi cuộc điện thoại thứ hai đi qua.

“Alô, Diệp thiếu a, cậu đã tới chưa?”

Diệp M/ộ Phàm mặc đồ ngủ nằm ở trên giường, một bên uống rư/ợu chát vừa lật nhìn tạp chí Fashion đáp: “Trên đường kẹt xe, phỏng chừng còn một hồi nữa mới tới nơi được!”

Hà Tuấn Thành: “Ồ, được rồi… Vậy đại khái còn bao lâu?”

Diệp M/ộ Phàm: “Phỏng chừng mười phút đi!”

Kết quả, mười phút lại qua, Diệp M/ộ Phàm vẫn không có đến, Hà Tuấn Thành không thể làm gì khác hơn là lại gọi điện thoại tới.

“A, ở trên đường đây…” Diệp M/ộ Phàm lúc này ngay cả tìm lý do mới cũng đều lười nên dùng lại câu nói cũ.

Sắc mặt của Hà Tuấn Thành dần dần hơi không kiên nhẫn, từ khi thành danh đến nay, đều là người ta chờ hắn, hắn là Hà Tuấn Thành từ lúc nào phải chờ đợi người khác vậy.

Nhưng hôm nay, hắn hết lần này tới lần khác chỉ có thể chờ đợi!

Hắn cũng là người có vận khí tốt, dựa vào bản lĩnh ngày thường cấu kết với một vài người phụ nữ, sau khi vào công ty liền cấu kết Trầm Mộng Kỳ, dụ được Trầm đại tiểu thư vui vẻ.

Vừa vặn Trầm Mộng Kỳ dường như cùng với Diệp gia có th/ù oán gì đó, không muốn Diệp M/ộ Phàm ra mặt, hắn thuận tiện phù sa không chảy ruộng ngoài liền lợi dụng luôn cả Diệp M/ộ Phàm, vì thế hắn không chỉ có nữ nhân chơi đùa, còn kéo được danh tiếng, coi như là được thời đắc ý.

Nhưng bây giờ ngược lại rồi, cũng bởi vì Diệp M/ộ Phàm không nghe lời ng/u ngốc này, làm hại hắn bể đầu sứt trán.

Cũng còn may, muốn định đoạt cái người ng/u ngốc này dễ như trở bàn tay, cho hắn ít tiền liền có thể ngoan ngoãn nghe lời, đến lúc đó, hết thảy mọi thứ đều vẫn là của hắn…

Chẳng qua chỉ là sóng gió nhất thời mà thôi, không ảnh hưởng nhiều đến hắn được a.

Hà Tuấn Thành hít sâu một cái đáp: “Ha ha được, không gấp!”

Diệp M/ộ Phàm liếc mắt ném điện thoại di động ở một bên, tiếp tục thưởng thức rư/ợu vang, thong thả tự đắc mở miệng: “A, vậy thì lại chờ đi…”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tận thế tôi tìm được tình yêu

Chương 11
Trước khi tận thế ập đến, tôi đã cứu một người đàn ông đang hôn mê bất tỉnh. Khi anh ta được đưa đi, dù ý thức đã mơ hồ, anh vẫn nắm chặt tay tôi không chịu buông, dặn đi dặn lại rằng đừng rời khỏi đây, hãy chờ anh quay về tìm tôi. Lần gặp lại tiếp theo, anh đã trở thành thủ lĩnh của căn cứ mới. Thế nhưng, tôi chỉ kịp nhìn anh ta từ xa một cái, rồi được sắp xếp chỗ ở với thân phận là em trai của ân nhân cứu mạng anh ta. Tôi vội đuổi theo, định hỏi cho rõ mọi chuyện, thì trước mắt bỗng hiện lên vô số dòng bình luận. [Tên nam phụ pháo hôi bắt đầu làm trò rồi kìa. Cứ bám riết lấy cái ơn cứu mạng một lần đó, giờ còn định dây dưa với nam chính nữa!] [Không sao đâu, pháo hôi vốn chỉ là chất xúc tác cho tình cảm của cặp chính thôi. Chỉ thương bé thụ nhà mình, lại có một đứa em trai chỉ biết bám víu, hút máu như thế...] [Dù sao nó cũng chẳng quậy được bao lâu nữa đâu, sắp biến thành zombie rồi.] Đôi môi vừa hé mở của tôi lại lặng lẽ khép lại. Tôi xoay người, im lặng bước trở về hàng ngũ của những người mới được tiếp nhận vào căn cứ.
11.15 K
5 Độ Vong Xuyên Chương 8
6 Đầm Ngang Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ngày sinh bắt gian, ta vứt bỏ tra nam đoạn tuyệt tình xưa

Chương 8
Thiếp cùng Lục Cảnh Diễm thành thân đã ba năm, chàng ở bên ngoài vẫn luôn là một trượng phu tốt của thế gia, sủng thê vô độ, mỗi dịp sinh thần đều ở bên cạnh thiếp, mọi sự đều lấy thiếp làm đầu. Thiếp dốc lòng dốc dạ đối đãi, vì chàng thức đêm canh chừng khi chàng bệnh, học làm nữ công, trong lòng cam tâm tình nguyện. Thế nhưng, vào đêm sinh thần thứ hai mươi ba của thiếp, thiếp lại phát hiện ra bí mật mà chàng đã giấu suốt ba năm qua. Trong một chốn thanh lâu nơi ngõ hẻm, chàng đang ôm ấp một nữ tử khác, dưới gối đã có một đôi nhi nữ đang bi bô tập nói. Càng nực cười hơn là, ba năm nay thiếp không thể mang thai, hóa ra là do chuỗi san hô định tình mà chàng tặng thiếp, ngày ngày đều tẩm xạ hương, cố ý đoạn tuyệt con cái của thiếp. Tấm chân tình đã bị vứt cho chó ăn, đoạn hôn nhân tồi tàn này, thiếp sẽ tự tay cắt đứt, kẻ bạc tình cùng ác phụ, đều phải trả giá cho những nỗi đau mà thiếp đã chịu đựng.
Cổ trang
12
Xuân muộn Chương 8