Vẫn Không Quên Được Chàng

Chương 17 + 18

07/10/2024 14:56

17.

Từ trước tới nay chưa từng nghĩ muốn rời xa ta…

Nếu như hắn thật sự yêu ta đến vậy, thì ngay trước đêm đính hôn sẽ không để ta phát hiện ra rằng hắn đã nuôi một em gái bên ngoài suốt một năm trời!

Một năm a.

Ta không biết, có bao nhiêu đêm hắn nói với ta rằng bận tiệc tùng bên ngoài không về nhưng thực chất là đang chìm đắm trong vòng tay ấm áp của người kia.

Khi có được thì không trân trọng, mất đi rồi lại diễn trò sống ch*t cùng nhau.

Thật sự quá nực cười.

Ta lặng lẽ nhìn hắn, ánh mắt lướt qua hắn từ trên xuống dưới, ta đột nhiên hỏi:

“Tịnh thân rồi?”

Cơ thể Trần Khi cứng đờ.

Vẻ mặt tiều tụy không giống giả vờ, hắn nắm ch/ặt tay, cúi đầu, dường như phải dùng rất nhiều sức mới thốt ra được một chữ.

“Phải.”

Ta cười nhạt: “Hà tất phải thế.”

Giấy sau đó, hắn đột nhiên bước tới nắm ch/ặt lấy tay ta.

“Kiều Kiều, chúng ta hòa hảo đi.”

Ta sững sờ.

Giây phút nghe hắn nói đến việc hòa hảo, trước mắt ta chợt hiện lên gương mặt của tên bạo quân Kỳ Dận ấy.

Hồi thần lại, ta rút tay khỏi tay hắn.

“Hòa hảo?”

“Với một thái giám như ngươi?”

Sắc mặt Trần Khi chợt tối sầm, hắn hít sâu một hơi, khó khăn nói: “Ta có thể bù đắp cho nàng bằng cách khác.”

“Kiều Kiều, chúng ta vẫn còn yêu nhau, không phải sao?”

“Ta đã nhảy lầu t/ự s*t theo nàng tới đây, chính là vì muốn ở bên cạnh nàng, ta không tin nàng có thể quên ta nhanh đến vậy.”

Nói rồi, hắn tiến thêm một bước, cố gắng nắm lấy tay ta.

Ta định né tránh nhưng từ ngoài điện đã vang lên tiếng thông báo…

“Hoàng Thượng giá đáo!”

18.

Bước chân của Trần Khi khựng lại, hắn lui sang một bên.

Ta hạ giọng nói: “Trần Khi, đừng ngây thơ như vậy, kể từ lúc ta phát hiện ra những việc không thể tha thứ kia, giữa chúng ta đã chấm hết rồi.”

Sẽ không có ai luôn tha thứ cho bạn một cách vô điều kiện.

Cho dù trước đây đã từng rất yêu nhau.

Trần Khi cười lạnh một tiếng, hắn đứng giữ khoảng cách với ta, hắn hạ giọng nói dù bên ngoài đã vang lên tiếng bước chân dồn dập:

“Chúng ta đã kết rồi, nàng nghĩ rằng nàng và tên cẩu hoàng đế kia sẽ có tương lai sao?”

“Nàng sẽ không thật sự cho rằng tên bạo quân đó là thật tâm đối xử với nàng đó chứ?”

“Đừng ngốc nữa, hắn chẳng qua chỉ là binh quyền trong tay cha của Cao Quý Phi thôi sao!”

Ba câu hỏi liên tiếp, ta chưa kịp trả lời thì cánh cửa đã mở ra.

Kỳ Dận bước nhanh vào.

Không biết có phải vì chột dạ hay không mà ta luôn có cảm giác rằng ánh mắt Kỳ Dận nhìn Trần Khi dường như trở nên sâu hơn.

Hắn bước tới, đưa tay lên, thuần thục ôm ta vào lòng: “Ái phi ở đây đóng cửa làm gì thế?”

Một tiếng “ái phi” khiến lòng ta lạnh toát.

Tên bạo quên này chưa bao giờ gọi ta như vậy.

Thấy ta không trả lời, bàn tay đang đặt trên vai ta lại siết ch/ặt thêm vài phần: “Hửm?”

Âm cuối cao vút, ta biết ngay là sắp có chuyện rồi.

Người này rõ ràng đang rất không vui.

“Không có gì.” Ta giả vờ bình tĩnh mỉm cười, chỉ tay về phía Trần Khi, “Tên tiểu thái giám này biết hát mấy bài hát kỳ quái lắm, thần thiếp ở trong cung buồn chán nên giữ hắn lại hát vài câu cho đỡ buồn thôi.”

Không biết câu trả lời này có khiến vị bạo quân này hài lòng hay không.

Hắn im lặng một lúc.

“Cảm thấy buồn chán sao?”

Hắn cười khẽ: “Vậy trẫm sẽ tổ chức một buổi săn b/ắn rồi đưa nàng đi cùng.”

“Thật sao?”

Ta nép trong lòng hắn, ngẩng đầu lên nhìn.

Người này không chỉ dễ dàng tin lời ta nói mà còn chú ý đến hai từ “buồn chán” mà ta đã nói.

Cuộc sống trong cung quả thật quả thật nhàm chán và vô vị.

Gấm vóc lụa lùa, trâm vàng ngọc đẹp nhưng lại mãi mãi bị giam cầm trong bốn bức tường cung thất này.

Ánh mắt giao nhau, Kỳ Dận đưa tay về phía ta: “Móc nghéo.”

Đây là điều ta từng dạy cho hắn, móc nghéo treo lên, trăm năm không đổi.

Những lời này được thốt ra từ miệng của tên bạo quân Kỳ Dận này, nhìn thế nào cũng khiến tôi cảm thấy buồn cười.

Từ khóe mắt ta nhìn thấy, Trần Khi lùi về một bên đang lặng lẽ nhìn chúng ta.

Không thể nhìn rõ được vẻ mặt hắn như thế nào.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
3 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
11 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi bị cư dân mạng chỉ trích, tôi và con gái trở thành đôi bạn thân

Chương 6
Sau khi kỳ thi đại học kết thúc, con gái tôi ngày nào cũng nằm ườn ở nhà chơi điện thoại. Tôi không nhịn được nên tiện miệng than vãn một câu trên mạng, nhưng phản ứng của cộng đồng mạng khiến tôi chấn động. 【Cô bé đáng thương quá, bạn bè đồng trang lứa đều được đi chơi, còn con bé chỉ có thể ở nhà chơi điện thoại.】 【Thế mà còn bị mẹ nó bêu rếu lên mạng nữa chứ.】 Tôi không hiểu nổi: 【Đáng thương chỗ nào? Rõ ràng là nó lười ra ngoài, chứ đâu phải tôi không cho nó đi chơi.】 Hai bình luận được nhiều lượt thích nhất là: 【Ngày nào cũng bảo con đi chơi, thế bà đã đưa tiền cho con chưa?】 【Chủ thớt à, bà nên thấy đủ đi, chơi điện thoại là hình thức giải trí đỡ tốn kém nhất rồi, con gái bà đang tiết kiệm tiền cho bà đấy.】 Thấy tôi không tin, cư dân mạng cá cược với tôi một ván. Ngày hôm sau, tôi làm theo lời họ dạy, bán tín bán nghi gõ cửa phòng con gái. "Công ty tặng hai tấm vé vào sở thú, con có muốn đi cùng mẹ không?" Con gái sững người mất 2 giây. Đột nhiên, nó buông điện thoại xuống.
Hiện đại
Gia Đình
Tình cảm
0
Vì Ngọc Chương 7
Đổi chồng Chương 8
Lạc Hy Chương 6