Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một

Chương 224: Oan gia ngõ hẹp

05/03/2025 13:06

“Cô Tiểu Tịch hay là đợi Đại thiếu gia tan làm về rồi cùng đi có được không?” Lão quản gia cuối cùng cũng không nhìn nổi nữa, m/áu bà mối nổi lên.

Ninh Tịch gãi đầu: “Thôi bỏ đi, anh ấy bận như vậy! Chúng tôi đi một mình cũng được!”

Là cô cố tình chờ lúc Lục Đình Kiêu không có nhà để đi mà sao có thể đợi anh tan làm về được...

“Vậy để họ đi theo nhé, Đại thiếu gia có dặn phải để ý gắt gao tới sự an toàn của Tiểu thiếu gia.” Lão quản gia chỉ ba vệ sĩ đeo kính đen đứng bên cạnh.

Yêu cầu này hợp tình hợp lý...

Ninh Tịch đành phải đồng ý.

Như vậy không cần gọi Giang Mục Dã đi theo làm cu li nữa…

Sao cô có cảm giác là Lục Đình Kiêu cố tình làm như vậy nhỉ?

Hôm nay Ninh Tịch lên kế hoạch đưa Tiểu Bảo đi m/ua đồ chơi và quần áo, tất nhiên vì cô chưa làm việc nên tạm thời lương chưa vào tài khoản, thế nên vẫn phải quẹt thẻ của Lục Đình Kiêu.

Lúc đang đi dạo trong trung tâm thương mại, Ninh Tịch bất ngờ phát hiện ra một cửa hàng b/án quần áo trẻ em mới mở, rất thời thượng rất đáng yêu, thế là cứ m/ua mua m/ua...

“Bảo bối bảo bối, bộ này cũng đẹp con vào thử xem.”

Tiểu Bảo gật đầu, ngoan ngoãn vào phòng thử đồ.

Ninh Tịch ở ngoài đợi Tiểu Bảo thay đồ bỗng thấy hai bóng người quen thuộc đi ngang qua cửa hàng.

Ninh Tuyết Lạc thân mật khoác tay Tô Diễn, hai người vừa đi vừa trò chuyện.

“Oa~ Đồ trẻ con của cửa hàng này đáng yêu quá! Diễn, bọn mình vào xem thử đi! Tháng sau là sinh nhật con trai Phương Lâm rồi, bọn mình m/ua một bộ làm quà nhé?”

“Ừm.” Tô Diễn ừ một tiếng.

“Anh thấy con của Phương Lâm chưa? Trằng trẻo m/ập mạp, đáng yêu lắm! Diễn, anh nói xem sau này bọn mình có con liệu có phải cũng dễ thương như vậy không?” Ninh Tuyết Lạc thẹn thùng hỏi.

“Chắc thế đấy.” Rõ ràng Tô Diễn không hề vui vẻ gì trả lời cũng rất miễn cưỡng qua loa.

Ninh Tuyết Lạc thấy vậy tỏ ra lạc lõng: “Diễn, anh vẫn còn gi/ận em sao? Em cũng đã công khai xin lỗi trên weibo rồi, anh cũng tự mình nghe lời giải thích của Thái Tĩnh rồi đấy, còn về cuộc điện thoại đó... Thật ra là tại vì anh đột nhiên không đoái hoài gì đến em, em lại... lại uống chút rư/ợu, tức gi/ận quá nên mới mất khôn mà thôi... em hối h/ận lắm....”

“Tiểu Tịch…”

Ninh Tuyết Lạc đang giải thích dở bỗng nghe thấy Tô Diễn buột miệng gọi tên Ninh Tịch, cô ta nhìn theo ánh mắt của Tô Diễn thấy Ninh Tịch đang đứng ở phía đối diện.

“Chị...” Hai mắt Ninh Tuyết Lạc rưng rưng kích động xông tới kéo tay cô: “Chị, cuối cùng em cũng gặp được chị rồi! Em vẫn luôn muốn đứng trước mặt chị xin lỗi nhưng mấy ngày nay chị cứ bơ em cũng không nghe điện thoại... em lại không biết chị sống ở đâu nên..."

"Khi ấy mọi người hỏi em, em cũng nói em không tin chuyện này là do chị làm kết quả vẫn dẫn đến hiểu lầm... em biết chị sẽ không làm ra loại chuyện đó mà!"

"Tuy giờ sự thật đã được phơi bày nhưng vẫn gây ra tổn thương cho chị... Tuy em cũng là người bị hại nhưng chuyện này cũng đều do em mà ra, làm liên lụy tới chị... em xin lỗi, thật sự xin lỗi! Chị đ/á/nh em m/ắng em cũng được chỉ mong chị có thể ng/uôi gi/ận!”

Ninh Tuyết Lạc nói một tràng giang đại hải1, nghe vô cùng thân thiết và chân tình thậm chí còn khiến người ta cảm thấy như thể là do Ninh Tịch không chịu buông tha mà ứ/c hi*p cô ta không bằng.

1 Nói tràng giang đại hải: dài dòng văn tự.

Ninh Tịch không nói năng châm biếm sắc bén như trước nữa mà tỏ ra mệt mỏi bất đắc dĩ nhìn về phía Tô Diễn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Khúc Dạo Ngọc Tan

Chương 17
Âm mưu của công tử nhà họ Bạch muốn chiếm đoạt gia sản, chuyện này hầu như ai trong phủ cũng rõ. Chỉ có mỗi tiểu thư ngốc nghếch của tôi không hề hay biết. Gia cảnh công tử sa sút, việc lên kinh ứng thí là cơ hội duy nhất để hắn đổi đời. Nào ngờ gặp phải cướp, không những bị cướp sạch tiền bạc, hai chân còn bị đánh gãy, vứt bỏ nơi sơn dã chờ chết. Thấy xe hương khói của tiểu thư nhà ta, hắn gắng hơi tàn chặn lại, nào ngờ lại lọt vào mắt xanh của tiểu thư vốn chẳng biết thế sự hiểm nguy. Bạch gia giàu có bậc nhất thiên hạ, riêng hiệu thuốc hưng thịnh đã có hơn chục gian, thứ không thiếu chính là thuốc thang trị thương. Công tử dưỡng cho lành vết thương. Nhờ nhan sắc tuyệt trần, lời đường mật ngọt ngào cùng sự tận tụy nịnh hót, chẳng bao lâu đã làm rể nhập tịch thành công tử nhà ta. Nhưng không hiểu sao, sau khi lão gia qua đời, tiểu thư ngày càng mệt mỏi, thân thể cũng yếu dần. Việc kinh doanh của Bạch gia dần rơi hết vào tay công tử. Dù thân phận thấp hèn, lại là kẻ mới bán thân vào Bạch gia sau này, nhưng tôi vẫn nghĩ phải chăng nên nhắc nhở tiểu thư. Cho đến hôm đó, hầu nữ Thúy Điệp không biết đã nói gì, công tử trước mặt cả phủ, nâng cổ Thúy Điệp lên, tay không run rẩy tự tay cắt lưỡi nàng. Khi chiếc lưỡi còn bốc khói nghi ngút được quăng xuống trước đám gia nô mặt cắt không còn hột máu, công tử thong thả lau sạch ngón tay. - Giữ cho cái miệng của các người được yên ổn. - Đứa nào còn dám nói bậy lần sau, ta sẽ không nhẹ tay như thế này đâu!
Cổ trang
Cung Đấu
Nữ Cường
2
Oanh Oanh Chương 6