Lâm Khuyết hít thở thật sâu, nhìn anh em của mình sở hữu một gương mặt tựa như bầu trời xanh thẳm, mặt đầy biểu tình, vô cùng đ/au đớn và mở miệng: "Anh Chín, anh nói anh làm sao có thể tự cam đoạ lạc được! Lấy thân phận địa vị, tướng mạo của anh, muốn loại phụ nữ thế nào mà không có! Tìm một thiên kim còn được! Tại sao lại tìm một người x/ấu còn tự làm nh/ục mình!"

( Edit: Thằng này đại khái nói là Tư Dạ Hàn làm gì mà c/ưa Oản Oản x/ấu thế đúng là tự làm nh/ục mình)

Diệp Oản Oản mới vừa thay quần áo xong từ trên lầu đi xuống, liền nghe được Lâm Khuyết nói những lời này, nhất thời khuôn mặt đen xịt như đáy nồi.

Ừ thì cũng có lý....

Ngay cả chính cô cũng cảm thấy Tư Dạ Hàn bị cô làm cho nhục rồi!

"Phải nói anh nhất thời thấy mới lạ nên muốn chơi khẩu vị nặng một chút thôi, lâu lâu dù sao cũng phải chơi đùa một chút, nhưng này cũng 2 năm rồi, đến cả anh em như tôi cũng nhìn không nổi nữa"

Lâm Khuyết còn đang nghĩ linh tinh, thần thái lười biếng, nhìn Tư Dạ Hàn thì nhất thời chột dạ, Tư Dạ Hàn nhất thời hơi nghiêng đầu, nhìn thân ảnh từ trên lầu đi xuống.

Lâm Khuyết thuận theo bản năng nhìn lại Tư Dạ Hàn.

Một giây tiếp theo, cả người đều ngây ngẩn.

Cô gái mặt chiếc áo đầm trắng tinh, thân hình mỏng manh, tóc dài tới eo, đôi mắt sáng trong, đôi mỏi mọng đỏ mận, cả người như viên ngọc sáng trong, đẹp đến như từ trên thiên đường xuống.

Tới khi Diệp Oản Oản đã đi tới trước bàn ăn, Lâm Khuyết vẫn giữ nguyên bộ mặt "đơ".

Diệp Oản Oản quét mắt nhìn bàn ăn, suy nghĩ một chút, sau đó đến cạnh Tư Dạ Hàn ngồi xuống.

Sau khi ngồi xuống liền chăm chú ăn điểm tâm, không nói lấy một liền.

Cô vẫn có thể cảm giác được bắt đầu từ lúc ngồi xuống bàn ăn, ánh mắt ai kia phủ đầy lên người cô.

Cô hơi thấp thỏm một chút, cũng không biết Tư Dạ Hàn sẽ có thái độ gì.

Diệp Oản Oản đang suy nghĩ lung tung thì vô thức cầm bát cháo lên húp, đột nhiên một ngón tay thon dài phía dưới bát cháo duỗi tới.

Thần sắc Diệp Oản Oản nhất thời căng thẳng,cả người đều căng cứng, sau đó bàn tay kia vén tóc nàng ra sau.

Tư Dạ Hàn lười biếng ngồi tựa trên ghế, không nhanh không chậm thu tay về, ánh mắt một khắc cũng không thu hồi, đầu ngón tay tinh tế vuốt ve, giống như đang cảm thụ động tác vuốt tóc lúc nãy.

Diệp Oản Oản thở phào nhẹ nhõm, vội vàng lấy tay lùa tóc lại, để tránh rơi vào bát cháo.

Giờ phút này, kinh ngạc đến ngây người, Lâm Khuyết rốt cuộc cũng tỉnh táo lại, hưng phấn thấp giọng "Anh Cửu! Anh rốt cuộc cũng nghĩ thông suốt! Đúng là sớm nên tìm một cô gái như vậy nha! Nói cho em biết! Cô em này là ai, gia đình có những ai! Có thể giới thiệu cho em khôngg? Đẹp xuất sắc!!!!"

Diệp Oản Oản "..."

Lâm Khuyết nói tiếp "Đúng rồi? Đây là khẩu vị nặng đối với gái x/ấu sao? Đuổi ra ngoài sao?"

Diệp Oản Oản "...."

Lâm Khuyết " Ai? Diệp Oản Oản đó à, hồi đó còn xứng với anh, ít nhất còn nặng kí, một trăm năm mươi cân đi!"

( Ý thằng này nói Oản Oản trang điểm quá lố, son môi quá đà, trọng lượng cơ thể quá cao)

Diệp Oản Oản "......!!!" "Rõ ràng là một trăm bốn tám! Mặc dù thời kì trưởng thành ham ám nhưng căn bản là không có đến một trăm rưỡi!"

( 150 cân tương đương 75kg, bé Oản Oản tương đương với 74kg)

Lâm Khuyết "Anh à! Hồi đó em ko hiểu nổi khẩu vị của anh, làm sao thích một người b/éo thế?"

Diệp Oản Oản "..." m/ập mạp

Diệp Oản Oản rốt cuộc cũng không nhịn được nữa!

"Ba" một tiếng

Diệp Oản Oản đột nhiên để đũa xuống, ánh mắt sắc bén như muốn ch/ém rời Lâm Khuyết.

" Lâm Khuyết!!!! Tôi m/ập thế nào ăn hết của cải nhà anh à!!!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600
11 Bao Nuôi Nhầm Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm