Cậu Bé Đáng Thương

Chương 6.

01/09/2025 20:10

Tôi nhìn thấy bóng dáng cậu ấy qua khe cửa, lúc này mới cảm khái trẻ con lớn lên thật nhanh.

Cậu ấy dường như đã trưởng thành hơn nhiều, chỉ là tôi không nhận ra.

“Chú ấy sẽ không đến đâu.” Tôi nghe thấy giọng nói của Kỷ Di Tinh, rất bình thản, không chút cảm xúc.

Không có vẻ khúm núm thường ngày trước mặt tôi, cũng chẳng mang theo sự cáu kỉnh.

Cậu ấy chỉ đang nói lên một sự thật khách quan, sự thật là cậu ấy vốn dĩ không được coi trọng, không được yêu thương.

Người bố kia nghe xong liền lập tức quát to hơn: “Làm bố mẹ kiểu gì vậy? Mày đ/á/nh con trai tao, chuyện này mà không giải quyết thì không xong với tao đâu!”

“Đừng có giả bộ đáng thương như thế! Mày đ/á/nh con tao rồi mà không cần bồi thường, không cần xin lỗi gì hả?!”

Cô giáo vội bước ra hòa giải: “Anh bình tĩnh chút, tôi đã gọi điện rồi, chúng ta đợi một lát nhé.”

Ông ta thở hồng hộc, trừng mắt nhìn Kỷ Di Tinh.

Cậu ấy chỉ đứng im, tay đặt bên hông khẽ vân vê đường may trên mép quần.

“Còn phải đợi bao lâu nữa?!”

Cô giáo cũng lúng túng, trước đó gọi cho tôi nhưng tôi đã thẳng thừng từ chối.

Lần này cô ấy cũng không chắc tôi có đến hay không, chỉ nói: “Tôi không rõ… Trước đây thông báo cho phụ huynh của em ấy đến trường, cũng chưa từng thấy ai đến.”

Người bố kia hừ lạnh: “Chả trách, không có người dạy dỗ nên mới vô giáo dục như thế!”

Tôi không nhịn được nữa, nhíu mày đẩy cửa bước vào.

Hai vợ chồng kia lập tức đảo mắt nhìn sang.

Ánh mắt họ liếc qua thân hình cao lớn và bộ vest đặt may đắt tiền của tôi, khí thế tự nhiên hạ xuống vài phần.

Kỷ Di Tinh ngẩng đầu nhìn tôi, trong mắt lóe lên chút kinh ngạc, nhưng lại ngay lập tức cúi đầu, cung kính gọi: “Chú.”

Tôi bước vào mới thấy mặt Kỷ Di Tinh cũng bầm tím loang lổ.

Thậm chí còn nghiêm trọng hơn đối phương.

Tôi nhíu mày, trong lòng bỗng dâng lên ngọn lửa vô danh.

Bị đ/á/nh xong còn bị m/ắng xối xả, sao có thể nh/ục nh/ã như thế?

Tôi cười lạnh, che chắn trước mặt cậu ấy, mặc kệ ánh mắt phức tạp của Kỷ Di Tinh đang nhìn mình.

“Không phải chỉ là bồi thường thôi sao?”

“Cần bao nhiêu?”

Hai vợ chồng kia không ngờ tôi lại thẳng thừng như vậy, liếc nhau một cái, chưa kịp đưa ra con số.

“1 vạn đủ không?”

“Cái này…”

Nhìn biểu cảm do dự của họ, tôi lại hỏi: “Không đủ? Vậy 10 vạn thì sao?”

Trên thương trường, tôi đã quá quen với cảnh này, chỉ cần nhìn sắc mặt đối phương là biết họ vừa bất ngờ vừa hài lòng.

Tôi mỉm cười rút chi phiếu ra, nhanh tay viết một dãy số.

Vừa viết, tôi vừa nghiêng đầu nói với Kỷ Di Tinh: “Chỉ 10 vạn thôi mà, đáng để cậu khúm núm thế sao?”

“Cứ đ/á/nh đi, bao nhiêu tiền tôi cũng bồi thường được.” Nói xong, tôi cất bút, đưa chi phiếu cho họ.

Tôi biết mình vốn dĩ có bộ mặt dữ tợn, cộng thêm mấy năm lăn lộn trên thương trường, nên càng toát ra vẻ tà/n nh/ẫn khát m/áu.

Mỗi lần ánh mắt này nhìn chằm chằm vào ai đó, phản ứng của họ đều giống hệt hai vợ chồng này: Kh/iếp s/ợ, bất an, thậm chí không dám đưa tay nhận chi phiếu.

Tôi mỉm cười: “Cầm đi. Sau này sẽ còn nhiều hơn nữa, bảo con của các người dưỡng sức cho khỏe, không chịu được đò/n thì tệ lắm.”

Tôi thấy một giọt mồ hôi lăn xuống từ trên trán người đàn ông kia.

Cô giáo cũng không ngờ tình huống sẽ diễn biến thế này.

Cô ấy vội nói: “Anh bình tĩnh, mời anh đến là để giải quyết mâu thuẫn…”

“Ừ, trẻ con đ/á/nh nhau thì phải giải quyết chứ nhỉ?”

Người mẹ kia kéo con mình ra sau lưng, “Anh đang dọa ai thế?”

Kỷ Di Tinh nhìn tôi, mím môi không nói gì, đôi mắt xinh đẹp lấp lánh ánh sáng lạ thường.

“À, hóa ra là muốn giải quyết mâu thuẫn à? Sao không nói sớm?”

“Con tôi cũng bị đ/á/nh bầm tím cả người, các người suốt ngày bắt chúng tôi bồi thường xin lỗi, cứ tưởng lỗi hoàn toàn là do con tôi chứ?”

Nghe đến hai chữ "con tôi", Kỷ Di Tinh khẽ nhíu mày nhìn tôi, nhưng vẫn im lặng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
9 Vùng vẫy Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tổng tài độc đoán yêu tôi

Chương 16
Người anh em tổng tài của tôi… vậy mà lại thoát ế rồi. Là đứa bạn phú nhị đại ăn chơi trác táng bên cạnh một tổng tài cuồng sự nghiệp, đương nhiên tôi là người đầu tiên gào lên đòi gặp “chị dâu”. Trong phòng riêng, tôi vừa chọc cho “chị dâu” cười được một cái, thì thằng bạn thân đã dùng ánh mắt âm trầm nhìn tôi chằm chằm. Tôi ngẩn người một giây rồi nảy số ngay: Ồ, ghen rồi chứ gì, tôi hiểu mà! Tổng tài bá đạo mà! Yêu vào là não tàn một tí cũng bình thường thôi! Đang định trêu chọc một câu thì đã bị hắn đè nghiến xuống sofa: “Cậu chưa từng dỗ tôi như vậy.” Tôi sốc đến mức trợn tròn cả mắt. Không phải chứ người anh em, ông... Đối tượng của ông còn đang ngồi lù lù bên cạnh kia kìa! Chị dâu ơi! Chị lên tiếng đi chứ chị dâu ơi!
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
1,000
Bại Tướng Chương 10: Em sợ tôi?