Vừa kéo Linh Lăng lại gần, Lớp Trưởng đã nhanh chóng phản ứng, tóm lấy cánh tay cô ấy.

"Kiều Mặc Vũ, cậu làm cái gì vậy?"

"Tuy tôi học giỏi, người lại đẹp trai, cao một tám ba phẩy năm, thông minh chính trực, lương thiện hiếu thuận... nhưng cậu không được thích tôi đâu."

"Trong lòng tôi đã có người thích rồi."

Lớp Trưởng đỏ mặt liếc nhìn Linh Lăng, hít sâu một hơi rồi gi/ật cô ấy ra sau lưng che chở.

"Chúng ta không thể nào hợp nhau được, cậu bỏ đi đi."

Con m/a nữ dính sát sau lưng Linh Lăng, khóe miệng lấm tấm m/áu, đôi mắt đen kịt của nó dần dần chuyển sang đỏ ngầu, như được phủ một lớp sương m/ù đỏ.

"Ch*t ti/ệt, tránh ra mau!"

Con oan h/ồn này hóa q/uỷ sát quá nhanh!

Tôi đẩy Lớp Trưởng một cái nhưng không lay chuyển được hắn. Hắn cười khẽ, tay phẩy nhẹ mái tóc dài.

"Kiều Mặc Vũ, quên nói với cậu, tuy tôi học giỏi nhưng cũng là thành viên câu lạc bộ Taekwondo đấy. Cái sức yếu ớt của cậu thì... Á!!!"

Tôi vung chân đ/á trúng ngựk Lớp Trưởng. Hắn hét thảm thiết ngã ngửa ra sau, kẹt cứng giữa ghế lái và vô lăng.

Đúng lúc đó, Linh Lăng cúi đầu định cắn vào người hắn nhưng trượt mất. Cô ta quay sang nhìn tôi, ánh mắt thoáng nỗi sợ hãi, lập tức quay lại lao về phía Lớp Trưởng.

Lớp Trưởng giang tay đón Linh Lăng, nở nụ cười hạnh phúc.

"Linh Lăng, tớ biết mà, cậu cũng..."

Khi hai người sắp ôm lấy nhau, trong tích tắc nguy cấp, tôi tuột chiếc dép lê ra, ném thẳng vào mặt Linh Lăng.

"Bốp!" Một tiếng vang, đầu Linh Lăng vẹo sang một bên, má đỏ lừ vệt hằn. Lớp Trưởng đi/ên tiết:

"Kiều Mặc Vũ, cậu đi/ên rồi! Dù tôi từ chối cậu, cậu cũng không được đá/nh người!"

Hắn vật lộn định đứng dậy, Linh Lăng ngẩn người một giây rồi lại lao tới. Tôi đã lao đến, túm ch/ặt áo Linh Lăng, hai người lăn quay ra sàn.

Lớp Trưởng cuống quýt:

"Đừng đá/nh nhau nữa, hai người đừng..."

Tiếng động ầm ĩ thu hút mọi người xung quanh. Giang Hạo Ngôn mở mắt lờ đờ, đẩy cửa buồng lái rồi kinh ngạc thét lên:

"Mọi người đang làm gì thế?!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
374
2 Ôn Cố Chương 13
6 Bên vực thẳm Chương 6
7 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
11 Thịt Tiên Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm