Tân Nương Cá Đen

Chương 3

06/08/2026 20:08

Thấy dân làng phẫn nộ, đại sư mũ rá/ch chỉ đành hòa giải: “Nếu bình an vô sự, tiểu nữ cũng xem như lập công cho cả thôn, sau này nhất định được phong chức trên thiên đình. Nếu chẳng may gặp nạn, huyện lệnh đại nhân sẽ tấu lên Thánh thượng, xây miếu Thần Nữ để ghi công.”

Dân làng do dự một lúc, cuối cùng vẫn có vài cô nương dũng cảm đứng ra, nói rằng nguyện hy sinh. Nhỏ là vì cả thôn, lớn là vì bách tính sống dọc bờ sông.

Vì thế kiệu hoa cùng hồng trang được chuẩn bị.

Nhưng theo thời gian, dân làng dần nhận ra có điều không ổn.

Vì sao chưa từng thấy những cô gái ấy quay về hồi môn?

Sắc mặt đại sư mũ rá/ch lập tức thay đổi. Ông ta ghé tai nói nhỏ với huyện lệnh vài câu, không biết nói gì mà huyện lệnh đột nhiên ban lệnh giới nghiêm.

“Sau khi mặt trời lặn tuyệt đối không được ra ngoài.”

Nhưng vẫn có người không tin.

Người đó là một tiều phu. Đêm khuya y trở về nhà, thấy trong phòng tối đen như mực. Y gọi mấy tiếng nhưng vợ con không đáp lại.

Vén rèm lên, y thấp thoáng nhìn thấy một đôi chân dài thon thả.

Trong lòng y nổi lên tà niệm, liền hỏi: “Ngươi là ai?”

Bóng người kia che miệng cười khẽ: “Lang quân tới gần nhìn sẽ biết.”

Tiều phu ngửi thấy trong phòng có mùi tanh hôi nồng nặc, còn tưởng là mùi gà vịt vợ gi*t ban ngày nên không nghi ngờ.

Y nóng lòng lao tới trước mặt bóng người kia. Đúng lúc ấy gió nổi lên, cành cây lay động, ánh trăng vừa hay ló ra, thứ ánh sáng lạnh lẽo phủ lên thân ảnh nọ.

Lúc này tiều phu mới nhìn rõ.

Đứng trước mặt y đâu phải mỹ nhân gì, nửa dưới tuy là chân người, nhưng nửa trên lại là thân cá!

Hai chân y run lẩy bẩy, dòng nóng chảy xuống, cả người mềm nhũn ngã phịch xuống đất, đầu óc choáng váng.

Mà cái đầu cá khổng lồ kia vẫn rịn đầy nhớt, miệng cá khép mở liên hồi, tiếp tục nói với hắn: “Lang quân, sao chàng không nhìn ta nữa?”

Tiều phu bị dọa đến phát đi/ên. Cá đen lên bờ tuy không làm gì y nhưng từ đó thần trí y hỗn lo/ạn, không phân biệt nổi ngày đêm, chỉ ngồi dưới gốc liễu đầu làng, tay vểnh hoa lan rồi ê a hát mãi như nữ nhân.

"Kết tóc nên duyên vợ chồng,

Ân ái vẹn tròn, lòng chẳng nghi nhau.

Đêm nay vui hưởng phút tương phùng,

Chớ phụ những tháng ngày đẹp nhất.

Người chinh phu ôm mối lòng lên đường,

Ngẩng nhìn đêm dài, thao thức chẳng yên.

Sao Tham, sao Thần đều đã khuất,

Từ đây đành nói lời từ biệt.

Thân nơi chiến địa gió bụi,

Chẳng biết ngày nào mới gặp lại nhau.

Nắm tay nhau chỉ biết thở dài,

Lệ tuôn vì cuộc sinh ly.

Xin nàng trân trọng tuổi xuân tươi đẹp,

Đừng quên những ngày từng hạnh phúc.

Sống, ta nhất định trở về đoàn tụ.

Ch*t, xin mãi mãi tương tư nhớ người."

Khúc hát bi thương cô quạnh khiến ai nghe cũng chua xót trong lòng. Tiều phu cứ hát suốt ngày đêm như thế, đến tối ngày thứ ba thì tắt thở.

Có người nói h/ồn oan của các tân nương đã nhập vào y.

Nhưng chẳng ai cảm thấy y đáng thương. Bởi khi còn sống y vốn chẳng phải người tốt, còn từng trêu ghẹo phụ nhân góa bụa trong làng.

Chuyện này kinh động cả huyện lệnh.

Đại sư mũ rá/ch nói có thể đại nhân Thủy phủ không hài lòng với sáu vị tân nương trước, hoặc các nàng không phải dương nữ chân chính.

Nhà ta là gia đình nghèo nhất trong thôn, mà đúng lúc ta lại sinh năm dương.

Vì thế kiệu hoa đón dâu xuất hiện trước cửa nhà ta.

03

Nghe ta kể xong, đại nhân Thủy phủ im lặng hồi lâu rồi nói: “Không đúng.”

Long phượng chúc đặt trên bàn cạnh giường, sáp nến chảy xuống như m/áu lệ.

Ánh nến lay động, đại nhân Thủy phủ nhìn ta, nở nụ cười q/uỷ dị: “Sáu vị tân nương kia, ta chưa từng gặp qua bất cứ ai.”

Ta bất giác run lên, bắt đầu nghĩ xem vừa rồi mình có bỏ sót điều gì không.

Nhưng nghĩ kỹ lại vẫn thấy không thể.

Rõ ràng chính huyện lệnh ban lệnh cưới thân, mà kiệu hoa cùng tiếng chiêng trống cũng thật sự đã nhiều lần đi qua từng nhà trong thôn. Vậy vì sao đại nhân Thủy phủ lại nói hắn chưa từng gặp sáu vị tân nương ấy?

“Thẩm Mỹ Ngọc, ta chưa từng lừa gạt bất kỳ ai.”

Đại nhân Thủy phủ đứng dậy, chắp tay sau lưng: “Những con cá đen này vốn không thuộc về con sông này. Ngươi có biết vụ đắm thuyền ba năm trước không?”

Cả người ta cứng lại, trái tim như bị x/é mở từng chút một.

Vụ đắm thuyền ba năm trước đã khiến rất nhiều người bỏ mạng. Trên thuyền có phi tần cùng quan lại phạm tội bị Thánh thượng lưu đày, còn có cả người trong lòng ta là Hứa Hiền.

Hứa Hiền chỉ là một thư sinh. Ta và chàng lớn lên bên nhau từ thuở nhỏ. Chàng từng hứa, đợi ngày công thành danh toại sẽ dùng tám kiệu lớn cưới ta làm vợ.

Ngày chàng vào kinh ứng thí, lúc trở về vừa hay lên đúng con thuyền ấy.

Nguyên nhân thật sự của vụ đắm thuyền đến nay vẫn không ai biết. Ta chỉ nhớ khi đó mặt sông đầy những mảnh vỡ thân thuyền, nhưng lại chẳng có lấy một th* th/ể.

Mà giờ đây, đại nhân Thủy phủ lại nhắc đến vụ đắm thuyền, khiến ta lập tức nghĩ tới mối liên hệ giữa cá đen và những người gặp nạn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đào Hoa Sát

Chương 14
Thế nhân đều bảo, ta vốn là kẻ tàn nhẫn bẩm sinh. Hình phạt khốc liệt, tâm địa độc ác, chẳng màng thân thích! Năm hai mươi chín tuổi, ta đã giữ chức Chính tam phẩm Nội đình Tư lý úy. Ai nấy đều khen ta tuổi trẻ tài cao, tiền đồ xán lạn. Thế nhưng, ta bỗng mắc phải căn bệnh lạ. Tóc rụng từng mảng, thị lực dần mờ đục, bụng đau đớn khôn cùng. Thê tử cứ dăm ba bữa lại đến miếu cầu phúc cho ta, rơi lệ khuyên nhủ: 'Kỳ Phong, hãy từ quan đi. Trên tay chàng vấy máu quá nhiều, xem kìa, đã bị quỷ ám rồi.' Mệnh ta cứng cỏi. Chỉ tin chính mình, chưa từng tin quỷ thần. Để an lòng thê tử, ta đã tìm đến vài danh y, nhưng lũ người vô dụng ấy đều chẳng nhìn ra bệnh trạng. Đúng lúc đó, ta vừa tan triều. Lão Cát, người bạn vong niên của ta, mãn tang trở về kinh thành. Lão Cát là một ngỗ tác giỏi, ngoài việc khám nghiệm tử thi, còn tinh thông thuật độc dược, mấy năm nay đã giúp ta không ít việc. Lão sai người đến mời ta về nhà uống rượu, bảo rằng có mang theo chút đặc sản quê nhà. Vừa bước vào cửa, lão Cát đã tươi cười đón tiếp. Thấy ta, lão sững sờ, vội vã bước tới, giơ đèn lồng nhìn ta kỹ lưỡng. Ta thấy ánh nến chói mắt, đẩy đèn lồng ra xa, cười bảo: 'Sao thế, mới ba năm không gặp, ta đã biến thành kẻ khiến lão không nhận ra rồi sao?' Lão Cát sắc mặt nghiêm trọng, nắm chặt cổ tay ta, đặt ngón tay lên mạch môn. Lão nhìn chằm chằm vào ta: 'Kỳ đại nhân, ngài trúng độc rồi.'
8
2 Ngáy ngủ Chương 12
3 Yêu Nhầm Chương 14
4 Mèo của anh Chương 15
5 Nhật Ký Bảo Vệ Chương 25
6 Cốt yêu làm mẹ Chương 11
12 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới

Mới cập nhật

Xem thêm