Theo đồng nghiệp đang theo dõi Trần Khẩn báo cáo, anh ta rời đội hình sự rồi đi thẳng về nhà.
Về nhà?
Tôi x/á/c nhận lại nhiều lần, đúng là anh ta đã về nhà.
Chính là ngôi nhà nơi vợ con anh ta bị s/át h/ại hơn hai tháng trước.
Linh tính mách bảo điều chẳng lành, tôi vội vã lái xe đến đó.
Bước lên lầu, cửa chính đẩy nhẹ đã mở, Trần Khẩn đã không khóa cửa. Như thể biết trước sẽ có người vào vậy.
Tôi nhẹ nhàng bước vào phòng khách, phát hiện Trần Khẩn đang dọn dẹp nhà cửa.
Căn phòng phủ đầy bụi, hơn hai tháng qua, có lẽ anh ta chưa từng trở về đây.
Tiến lại gần, tôi mới nhận ra anh ta đang cất dần từng chiếc khung ảnh, album, những món đồ lưu niệm in hình gia đình.
Trần Khẩn quay lưng về phía tôi, hỏi một câu: "Anh đến để bắt tôi à?"
Tôi không trả lời mà hỏi ngược lại: "Trịnh Cao Phong đâu? Anh và Trương Đào đã thỏa thuận điều gì?"
Nghe thấy tên Trịnh Cao Phong, dường như anh ta biết tôi đã điều tra rất sâu, liền dừng tay dọn dẹp, đứng thẳng người.
Bóng lưng thật cô đ/ộc.
Nhưng anh ta không trả lời bất cứ câu hỏi nào của tôi.
Anh ta chỉ khẽ ngoái đầu nhìn về phía một căn phòng - Phòng em bé.
"Anh biết không, lúc ấy, thứ khiến tôi suy sụp nhất là gì không?"
Anh ta hỏi, nhưng tôi không dám trả lời.
"Là khi thấy vợ tôi nằm trên giường, đã ngừng thở, nhưng lại không biết con gái tôi ở đâu."
"Tôi lao vào căn phòng ấy, nhìn thấy một túi rác màu đen, nhưng không thấy con gái."
"Tôi biết rõ cái túi rác ấy rất đáng ngờ, nhưng không dám bước tới mở nó ra."
"Tôi đi/ên cuồ/ng lục khắp nơi trong nhà tìm nó, đứa con gái bé bỏng của tôi, thiên thần của tôi..."
"Nhưng dù vậy, tôi vẫn không dám mở túi rác, anh biết tại sao không?"
"Bởi vì... tôi vẫn còn hy vọng hão huyền."
"Chỉ cần chưa tìm thấy con gái, nó vẫn như còn chút hy vọng sống sót..."
"Nên tôi không dám mở túi rác, chỉ có thể đi/ên cuồ/ng tiếp tục tìm, tiếp tục tìm... Dù trong lòng hiểu rõ, khả năng lớn nó đã gặp nạn, nhưng nhất quyết không chịu thừa nhận, chỉ muốn tìm mãi, tìm mãi..."
"Cảm giác đó, anh biết tuyệt vọng đến nhường nào không?"
Nghe những lời giản dị của anh ta, lòng tôi như d/ao c/ắt.
Nhưng suy nghĩ kỹ, những lời hắn nói không chỉ là hồi tưởng.
Tôi chợt hiểu ra.
Anh ra muốn mang đến cho Trương Đào thứ "hy vọng" y hệt!
Và... nỗi tuyệt vọng!
Đến giờ phút này, Trương Chí Quyền vẫn bặt vô âm tín.
Anh ta cố ý để Trương Đào quay lại báo án với chúng tôi, vì biết rằng chỉ ở đây, chỉ những người từng tiếp xúc vụ án này mới động lòng trắc ẩn, cho phép anh ta gặp mặt Trương Đào.
Và thứ anh ta muốn mang đến cho Trương Đào, có lẽ chỉ là một câu nói: "Chúng tôi sẽ không gi*t con trai anh, chỉ cần anh..."
Nhưng Trương Chí Quyền, có lẽ vĩnh viễn sẽ không xuất hiện nữa!
Trương Đào có thể chấp nhận sự đe dọa của Trần Khẩn, có thể cả đời đi tìm con trai, hết lần thất vọng này đến lần khác.
Nhưng khi chưa x/á/c định được t/ử vo/ng, ông ta lại sẽ nhen nhóm hy vọng, tiếp tục tìm ki/ếm.
Hiểu được điều này, tôi thăm dò hỏi: "Trịnh Cao Phong và Trương Chí Quyền, sẽ không bao giờ xuất hiện nữa, phải không?"
Trần Khẩn không trả lời, chỉ nói: "Tôi không biết."
Nhưng anh ta quay người lại, nhìn quanh bốn phía, lúc này tôi mới thấy anh ta đã lệ rơi đầy mặt rồi.
Anh ta nhìn tấm ảnh gia đình duy nhất còn treo trên tường, nói: "Tôi nhớ họ lắm."
Ánh sáng từ ban công chiếu vào gương mặt anh ta, khung cảnh khiến lòng người tan nát.