Cận Thị Xông Pha Game Kinh Dị 1

Chương 22

09/05/2025 12:03

Một ngày thật vui biết bao, nhưng một ngày lại trôi qua nhanh quá đỗi.

Sau bữa tối, màn đêm buông xuống.

Bà lão đen vung tay, những tia lửa lóe lên giữa đêm như pháo hoa.

Tôi vội thổi phồng: "Mẹ thật đúng là..."

Một bàn tay mềm mại nâng mặt tôi lên, đôi môi ấm áp chạm vào trán.

Mặt hắn đỏ như muốn chảy m/áu, ánh mắt dừng lại nơi môi tôi, ngập ngừng hỏi:

"Anh có thể...?"

Trời ạ, chuyện này mà còn hỏi.

Bắt con gái chủ động, x/ấu hổ ch*t đi được.

Tôi nhón chân, vòng tay qua vai hắn, cắn mạnh vào đôi môi đỏ.

Rồi từ từ hôn sâu.

Khi hơi thở hòa làm một, Đại Boss Đoạn Đầu bỗng đẩy tôi ra, nhanh như c/ắt gi/ật phắt cái đầu mình.

Úp gọn vào tay tôi, ánh mắt thành khẩn như chó con:

"Thế... thế em khỏi phải nhón chân."

Ánh mắt tôi lấp lánh, tôi nâng đầu hắn lên, dịu dàng áp môi vào:

"Ừm, chồng em giỏi quá đi."

Bình luận livestream:

“...”

“Ê ông kia, tôi đang ship đắm đuối mà! Đùa ai thế?”

“Cặp này tốt đấy, chỉ có điều bi/ến th/ái quá mà không tự biết.”

Hôn hít xong, Đại Boss Đoạn Đầu dúi vào tay tôi tấm thẻ.

30 tấm, đủ cả.

Tôi xếp những họa tiết trên thẻ, ghép thành cánh cửa đen kịt hiện ra trước mặt.

Giọng hệ thống vang lên rộn rã:

“Chúc mừng người chơi Ninh Niệm được toàn bộ cư dân của "Ngôi Nhà Hạnh Phúc" yêu quý, triệu hồi thành công "Cánh Cổng Dị Thế".”

“Cổng sẽ mở lúc 23h đêm nay. Người sống sót hãy đưa gia đình đến tầng 1 đúng giờ. Quá thời hạn, người chơi sẽ vĩnh viễn mắc kẹt tại phó bản.”

Giang cư mận gào thét:

“Ngày mai sẽ thành huyền thoại! Người phá đảo "Ngôi Nhà Hạnh Phúc" đầu tiên!”

Nhưng nghĩ đến việc rời đi, sao lòng tôi chẳng vui như tưởng tượng?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Vừa Là Túc Địch, Vừa Là Vợ Yêu

Chương 17
Nhiệm vụ thất bại. Trước khi bị xóa sổ, tôi vẫn cố níu lấy một chút tự tôn cuối cùng mà hỏi hệ thống: "Tôi có thể nói cho nam chính biết thân phận thật của mình không?" "Hoàn toàn có thể." Tôi chậm rãi cởi bỏ quần áo, từng lớp từng lớp, rồi đứng thẳng trước mặt Lục Kính Nghiêu. "Xin lỗi vì đã lừa cậu. Thật ra... tôi là con gái." Lục Kính Nghiêu thoáng sững sờ. Sự kinh ngạc như tràn cả ra khỏi đáy mắt anh không cách nào che giấu được. Nghĩ cho cùng thì anh cũng đáng thương thật. Đấu đá với tôi bao nhiêu năm, tốn biết bao tâm huyết chỉ để vùi dập đối phương, cuối cùng mới phát hiện ra cái kẻ thù không đội trời chung của mình lại là... một cô gái. Trong ánh mắt vừa hoang mang vừa chấn động kia, tôi khẽ nhắm mắt lại và thản nhiên đón nhận cái chết đã được định sẵn. Thế nhưng, tôi đã không chết. Ngược lại, tôi còn một lần nữa quay lại thế giới này. Hệ thống dùng giọng điệu áy náy pha lẫn lấp liếm mà nói: "Sau khi cô chết, tiến độ nhiệm vụ bất ngờ tăng vọt. Chính vì vậy, để đền bù thiệt hại, chúng tôi quyết định cho cô một cơ hội sống lại." "Thân phận hiện tại của cô là một quý bà nhà giàu. Thuộc kiểu mẫu điển hình: chồng không về nhà, còn cô thì tha hồ tiêu xài gia sản." Tôi gật đầu tỏ vẻ hài lòng: "Tốt đấy, chẳng khác gì giấc mơ cả. À mà, ông chồng không về nhà của tôi tên gì thế?" Hệ thống đáp ngắn gọn với giọng điệu nhẹ như không: "Lục Kính Nghiêu."
50.67 K
2 Ôn Cố Chương 13
4 Bên vực thẳm Chương 6
6 Ve Ngừng Tiếng Ve Chương 17
7 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
8 Thịt Tiên Chương 15
9 Sát nhân si tình Chương 19
12 U U Lục Minh Chương 30.

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chỉ một người được nhận chính thức, nhưng cả hai chúng tôi đều từ chối ký hợp đồng

Chương 10
Lâm Trừng, trợ lý chiếu phụ đề mới vào làm tại nhà hát thành phố, ngay trước kỳ đánh giá cuối cùng của thời gian thử việc, đã phát hiện ra phương án phụ đề tiếp cận người khuyết tật do mình thiết kế bị cấp trên đổi tên thành người thân của khách hàng, trong khi báo cáo sai sót trong quá trình diễn tập lại bắt cô phải một mình ký tên chịu trách nhiệm. Cô vốn tưởng rằng đồng nghiệp cùng đợt là Diệp Tuệ đã cướp mất suất chuyển chính của mình, cho đến khi cả hai đối chiếu các phiên bản phụ đề, lịch sử đăng nhập bảng điều khiển và phiếu phản hồi từ khán giả, mới nhận ra cấp trên đã luôn dùng sự cạnh tranh để chia rẽ những người mới. Đoạn giữa câu chuyện hé lộ rằng Diệp Tuệ quả thực từng sửa giúp cô một mã thời gian chí mạng trong một buổi diễn, và vì thế đã chấp nhận lời hứa miệng của cấp trên; cả hai đều từng dùng sự im lặng để đổi lấy sự an toàn. Đêm công diễn đầu tiên, hệ thống lại xảy ra lỗi, Lâm Trừng từ chối phát phiên bản chưa được kiểm chứng, cùng với Diệp Tuệ chiếu trực tiếp phụ đề dự phòng lên màn hình phụ và công khai để lại lịch sử thao tác. Buổi diễn được hoàn thành, nhưng cô mất đi tư cách chuyển chính, còn Diệp Tuệ cũng chủ động từ bỏ suất đã được sắp xếp. Kết thúc, cả hai chuyển đến những nhà hát quy mô nhỏ hơn, xây dựng quy trình phối hợp có thể truy xuất nguồn gốc; họ không lập tức đổi đời, nhưng không còn ký tên thay cho những sai lầm của quyền lực nữa.
0