Không Ăn Cá Tiểu Ngư

Chương 2

24/04/2026 18:09

Bình luận lại cuồn cuộn hiện lên.

Tôi ngượng ngùng quay mặt đi, không dám nhìn màn hình chi chít những nụ hôn gió.

Kéo chiếc xe rác nhỏ đến bên Tần Dạ.

Dù định vác cậu lên xe, nhưng tôi quên mất một điều.

Bản thân tôi còn g/ầy gò hơn cả Tần Dạ, muốn bế cậu lên quả thực khó khăn.

Khi nhấc bổng được cậu lên, hai chân tôi run lẩy bẩy, đứng không vững.

[Cố lên bé cưng, con làm được mà!]

[Nhị hoàng tử này nữa, lớn nhanh làm gì, để bé cưng mệt rồi.]

[Lầu trên có lương tâm không, Tần Dạ cũng chỉ là trẻ con thôi!]

Tôi gồng hết sức ném cậu lên xe nhỏ.

Nhưng buông tay quá vội, trán Tần Dạ đ/ập mạnh vào thành xe.

Tôi vội chạy tới kiểm tra, xoa xoa chỗ va đ/ập một cách ngượng nghịu.

Dù sao... dù sao cậu cũng không biết.

Nghĩ vậy nên tôi yên tâm kéo xe về nơi trú ẩn.

Suốt đường đi lòng tôi vui như mở hội, hôm nay mèo con tôi đây làm được việc tốt rồi.

C/ứu được người, lại còn ki/ếm được bảo hiểm cơm áo tương lai.

"Hí hí." Tôi không nhịn được cười phá lên.

[Ôi dào, đứa bé này cười gì thế, hay là ngốc rồi?]

[Nói gì đấy, trẻ con thích cười thì cứ để nó cười, lớn lên sẽ không còn thời điểm đáng giá này nữa đâu.]

[Dù giờ vẫn là cục bẩn di động, nhưng khuôn mặt nhìn đáng yêu quá thể.]

Tôi vui vẻ đọc bình luận.

Rồi lại bật cười:

"Các dì cũng đáng yêu lắm."

Chẳng mấy chốc đã về tới nơi trú ẩn.

Thực ra chỉ là ống cống bỏ hoang, tôi tìm đồ che hai đầu cho khỏi gió lùa.

Vật lộn đưa Tần Dạ vào trong, tôi mệt nhoài ngã vật xuống đất.

Tần Dạ vẫn bất tỉnh, đầu nóng như lửa đ/ốt.

Người cậu bắt đầu r/un r/ẩy, như thể đang rất lạnh.

Tôi vội lục chiếc áo người lớn nhặt được hôm trước đắp cho cậu.

[Thiệt tình, đáng thương quá, rõ là con út hoàng tộc mà dính vào tranh chấp.]

[Đúng thế, may mà cậu bé lanh lợi, không bị bắt thật.]

[Tần Dạ mới bảy tuổi, chắc để lại sang chấn tâm lý lớn lắm.]

Tôi xem bình luận, hiểu thêm đôi chút về cậu.

Tội nghiệp Tần Dạ quá.

Tôi vuốt ve mái tóc cậu thì thầm:

"Không sao đâu, các dì bảo người nhà sẽ sớm tìm tới mà."

Rốt cuộc thân thể vẫn là trẻ con, chẳng mấy chốc tôi đã buồn ngủ.

Nhưng chiếc áo dùng làm chăn vẫn đang đắp cho Tần Dạ.

Tôi đành kéo áo lên, rồi chui tọt vào trong.

Cựa quậy tìm vị trí, tôi thu lu vào vòng tay cậu ngủ.

Vòng tay con người quả nhiên ấm áp, giống hệt mấy sinh viên ngày trước.

Như thể cảm nhận được hơi ấm, Tần Dạ vô thức ôm ch/ặt lấy tôi.

Tôi bắt chước cách những người từng ôm mình, vỗ nhẹ lưng cậu:

"Ngủ ngon nhé, Tần Dạ."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
15.49 K
2 Ôn Cố Chương 13
8 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
9 Bên vực thẳm Chương 6
12 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm