Có lẽ Cố Điềm sợ bị tìm thấy dấu vết nên đã vứt điện thoại bỏ chạy?
Với cõi lòng đầy hoài nghi, tôi nhanh chóng gửi tin nhắn báo cảnh sát: [Các anh đã tới chưa, có người đang đến ngoài cửa.]
Đối phương chưa kịp phản hồi, mấy “cảnh sát” ngoài kia đã không đợi được nữa: "Cửa không khóa, chúng tôi vào nhé?"
Cót két, tiếng cửa mở, những bước chân từ cửa chính dần tiến vào phòng khách.
"Cô Trần, cô có trong phòng không, có an toàn không?"
"Xin hãy lên tiếng cho biết hiện tại cô vẫn ổn."
Tôi bịt miệng, không dám phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Màn hình điện thoại bừng sáng, đối phương nhắn tin: [Đã xuất phát rồi, cô đợi chút, tôi sẽ liên lạc với cảnh sát hiện trường xem họ đã tới nơi chưa.]
Giọng nói bên ngoài đã vọng đến trước cửa phòng tôi.
"Cô Trần, cô có trong phòng không? Ở đây không có ai khác, cô rất an toàn."
"Rất an toàn, cô có thể ra ngoài rồi."
Tôi gần như chắc chắn người ngoài kia là giả mạo.
Dù hai người đang nói nhưng chỉ nghe thấy một tiếng bước chân.
"Cô Trần, mở cửa ra đi."
Giọng khác cũng cất lên: "Cô Trần, mở cửa đi."
Đúng lúc này, thông tin tra c/ứu hiển thị: [Cảnh sát dự kiến đến sau 10 phút nữa.]
"Rốt cuộc các người là ai?" Đầu óc tôi như muốn n/ổ tung, gào lên trong tuyệt vọng, "Cố Điềm đâu?"
“Cảnh sát” bên ngoài hình như bị tôi làm cho bối rối, lập tức đáp: "Cô Trần, chính cô báo cảnh đúng không? Chúng tôi đến để giúp cô."
"Nếu không yên tâm, cô không cần ra ngoài, nhưng cần gửi phản hồi “đã xử lý” trên tin nhắn báo cảnh sát, được chứ?"
"Sao các người không tự gửi?" Tôi lùi một bước, hướng ra cửa nói, "Vì các người là giả, đúng không, Cố Điềm?"
Giọng nói ngoài cửa đột ngột dừng lại, chưa kịp chất vấn tiếp, đã biến thành giọng Cố Điềm.
Cô ta chế nhạo: "Ái chà, bị phát hiện rồi."
"Gia Hứa, sao cô nghe ra giọng tôi thế?"
"Cô Trần, mau ra ngoài đi, hí hí." Ngay sau đó, lại biến thành giọng nam lúc nãy.
Ngoài cửa vang lên tiếng cười quái dị, lúc nam lúc nữ, lúc lại biến thành giọng tôi, lúc lại thành Giang Hạo Vũ.
Tôi gần như phát đi/ên.
Tôi bịt tai ngồi phịch xuống sàn, cảm thấy mình như con mồi bị săn đuổi, dần mất đi ý chí phản kháng.
Còn cô ta đang thưởng thức toàn bộ quá trình này.
Cọt kẹt…
Cô ta áp sát vào cửa phòng tôi, dùng móng tay cào vào cánh cửa, phát ra âm thanh chói tai.
"Gia Hứa, cô không mở cửa, tôi sẽ đi từ ban công vào đấy."
"Ngoan nào, tự mở cửa đi có được không?"
Không được hoảng lo/ạn!
Tôi ép bản thân phải bình tĩnh.
Còn 10 phút nữa, chỉ cần cố thêm 10 phút nữa thôi.
Nhất định còn điều gì đó không ổn.
Âm thanh chói tai vẫn đ/âm vào màng nhĩ, tôi lật xem lịch sử trò chuyện của Cố Điềm và Giang Hạo Vũ, cố tìm ra manh mối.
Nếu người ngoài cửa là Cố Điềm, tại sao ban đầu cô ta không trực tiếp vào, mà phải mượn cớ sửa máy tính để thăm dò?
Trừ khi cô ta biết mình rất có thể không mở được cửa, việc trực tiếp mở cửa sẽ khiến tôi nghi ngờ.
Nhưng Cố Điềm không hề biết chuyện tôi thay ổ khóa.
Kẻ đó nhất định phải hiểu rõ cuộc sống của tôi, đến mức tôi sẽ chia sẻ với kẻ đó những chuyện vặt vãnh hàng ngày này.