NHỮNG VỤ ÁN RÚNG ĐỘNG TRUNG QUỐC

Chương 1: Tiếng súng đầu tiên vang lên

26/08/2025 18:33

Nếu nói Hồng Kông có “đại đạo thế kỷ” Trương Tử Cường, thì ở trog nước có “tên cư/ớp số một thủ đô” – Lộc Hiến Châu.

Câu chuyện bắt đầu từ một buổi sáng đầu xuân năm 1996.

Theo lịch trình, nữ tài xế Lưu Bình lái chiếc xe minivan Hồng Diệp, trước tiên đến Sở giao dịch Á Vận Thôn để đón nhân viên ngân hàng và nhân viên bảo vệ để lấy két sắt. Trước 3 giờ chiều, họ phải chuyển tiền đến chi nhánh ngân hàng ở Cầu Cam Thủy, Hòa Bình Lý, Bắc Kinh. Khi người nhận ký nhận tiền xong, công việc trong ngày của Lưu Bình coi như hoàn tất, ngày nào cũng lặp lại như thế.

Ngày 8/2/1996, như thường lệ, Lưu Bình dừng xe trước cửa ngân hàng Á Vận Thôn ở An Huệ Lý, không hề biết chỉ vài phút sau, mình sẽ trải qua một vụ n/ổ sú/ng thực sự.

Cách đó không xa, ở bên đường, chiếc xe Daewoo của Lộc Hiến Châu đã mai phục từ nhiều giờ trước. Hắn bình thản rút điếu th/uốc trong túi áo khoác đen, châm lửa bằng bàn tay đeo găng, rồi tiện tay ném chiếc bật lửa lên chiếc túi xách màu đen đặt trên ghế phụ.

Chiếc túi mở hé – bên trong là một chiếc mặt nạ trùm đầu màu đen, dưới đó là một khẩu sú/ng tiểu liên.

9 giờ 30 sáng, Lưu Bình ngồi vào ghế lái, hạ cửa kính bên ghế phụ và mở cửa hông bên phải chiếc minivan. Khoảng 20 phút sau, một nhân viên ngân hàng mặc đồng phục và một nhân viên bảo vệ, mỗi người xách một két sắt, bước ra khỏi ngân hàng rồi lên hàng ghế sau.

“Lão tử tới rồi!” – Lộc Hiến Châu quăng điếu th/uốc ra ngoài, lập tức trùm chiếc mặt nạ chỉ chừa hở mắt và miệng, xách sú/ng tiểu liên lao về phía ghế lái.

“Đoàng! Đoàng!” – hai phát sú/ng vang lên, cửa kính ghế lái vỡ nát. Nữ tài xế Lưu Bình ôm đầu gục xuống ghế phụ.

Ngay sau đó, Lộc Hiến Châu vòng sang bên phải, nơi cửa hông còn chưa kịp đóng, giơ sú/ng tiểu liên b/ắn xối xả vào trong xe.

Lưu Bình nhân cơ hội thoát ra ngoài, trốn sau một chiếc xe con gần đó, tận mắt thấy hai người trong xe ngã gục trong vũng m/áu.

Lộc Hiến Châu cư/ớp lấy két sắt, lên xe lái đi mất hút.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Tôi Không Còn Bám Lấy Đối Tượng Yêu Qua Mạng Lạnh Nhạt Nữa

Chương 10
Để huấn luyện đối tượng yêu qua mạng vốn lãnh cảm, tôi lúc nào cũng cố ý quyến rũ anh ấy: 【Bảo bối, em mới mua một đống đồ hay ho rồi chui vào trong chăn tự chơi một mình nè, lúc em dùng anh có muốn nghe không?】 Anh ấy đáp lại tôi: 【Được.】 Dù anh ấy không mấy hứng thú, nhưng tôi vẫn vui vẻ bật cuộc gọi thoại lên. Lúc này, đạn mạc bất ngờ xuất hiện trước mắt tôi: 【Nữ phụ đã nỗ lực đến mức này rồi, tiếc là nam chính vẫn chẳng có chút hứng thú nào với cô ta.】 【Sáng nay, bạn cùng phòng của nữ phụ vô tình nhìn thấy ảnh cơ bụng của anh người yêu qua mạng lưu trong điện thoại nữ phụ, liền ra giá hẳn một trăm nghìn nhân dân tệ để nữ phụ nhượng lại anh này cho cô ta, thế mà nữ phụ còn không chịu đấy.】 【Tôi khuyên nữ phụ tốt nhất là bán lại đi, bằng không về sau hai người họ cũng tự yêu nhau thôi.】 【Nữ phụ vẫn chưa biết nam chính chính là thái tử gia nhà ông chủ của bố cô ta đâu nhỉ? Mỗi lần nữ phụ đến nhà, anh ta đều rất lạnh nhạt, có gặp mặt ngoài đời thì cũng chẳng bắn ra tia lửa tình nào đâu.】 【Bạn cùng phòng với nam chính đều có tiền, ở bên nhau đúng kiểu môn đăng hộ đối. Sau này nam chính biết chuyện nữ phụ từ chối bán lại mình, ôm hận vì cô ta làm lỡ dở hai người họ, chỉ dùng một câu nói đã khiến bố nữ phụ bị sa thải.】 Cuộc gọi thoại vừa kết nối, tôi đột nhiên cúp máy. Tôi ủ rũ nói: 【Tự nhiên em hết muốn cho anh nghe rồi.】
28
7 Bệnh Cũ Chương 13
11 Thờ Ơ Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm