Cậu Bé Đáng Thương

Chương 2.

01/09/2025 20:10

Tôi vốn không phải người hay khóc.

Nhưng khi bước ra khỏi b/ệnh viện, tôi đưa tay sờ lên mặt, cảm nhận sự ẩm ướt lạnh lẽo dính đầy lòng bàn tay.

Hồi nhỏ, tôi luôn nghĩ ông trời đối xử với mình rất tốt.

Tôi có một gia đình giàu có, bố mẹ yêu thương hòa thuận, lại có một người anh trai chín chắn, điềm đạm và hết mực yêu chiều tôi.

Kiều Thời Vũ hơn tôi 11 tuổi, từ khi tôi chào đời, tôi đã lớn lên trong vòng tay của anh và bố mẹ.

Năm tôi bắt đầu hiểu chuyện, mọi thứ đột ngột xoay chuyển, Kiều Thời Vũ dẫn người yêu đồng tính về nhà.

Bố tôi vốn yếu tim, trong khoảnh khắc anh quỳ xuống khăng khăng đòi kết hôn với người kia, ông lên cơn đ/au tim.

Không thể c/ứu kịp.

Có lẽ Kiều Thời Vũ không quay đầu là vì anh quá yêu người kia, hoặc đơn giản vì anh không còn mặt mũi nào để đối diện với hai mẹ con tôi.

Những năm sau đó, căn nhà vắng bặt tiếng cười, cái tên Kiều Thời Vũ cũng trở thành điều cấm kỵ.

Mẹ tôi và bố tôi quen nhau từ thời niên thiếu, yêu nhau mấy chục năm, sinh được hai đứa con.

Sau khi bố tôi mất, sức sống của mẹ tôi cũng như đóa hoa héo úa không hút được dưỡng chất, cứ thế tàn lụi dần.

Tôi khóc lóc van xin, rồi bất lực nhìn mẹ tôi bỏ tôi mà đi.

Tôi h/ận Kiều Thời Vũ, nhưng giữa trời tuyết lạnh bên ngoài b/ệnh viện, tâm trí tôi bỗng hiện về hình ảnh thuở nhỏ anh ôm tôi vào lòng, nhéo gò má đỏ ửng vì khóc của tôi mà mỉm cười dỗ dành.

Tôi muộn màng nhận ra: Tôi h/ận anh, nhưng cũng chỉ còn mình anh mà thôi.

Khi anh rời đi, thế gian này sẽ chẳng còn ai cùng chung dòng m/áu với tôi nữa.

Rốt cuộc tôi cũng phải trở thành đứa trẻ mồ côi đích thực.

Giống như đứa trẻ mà anh từng nhận nuôi năm nào.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 Người Dọa Ma Chương 12
4 10 năm vây hãm Chương 10
7 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện

Mới cập nhật

Xem thêm