Nghe xong tôi thấy mình như sắp m/ua đ/ứt cả siêu thị đối diện.
Lục Kinh Vân càng lúc càng khoan dung với tôi.
Dạo gần đây, tôi lười biếng nán lại giường anh tới tận sáng, anh cũng chẳng gọi dậy.
Chỉ mặc đồ chỉnh tề, đứng bên giường nhìn tôi một lúc rồi rời đi.
Khi tôi xuống nhà gần mười giờ, trên bàn vẫn còn bữa sáng.
Nhưng tôi chẳng có khẩu vị, ngồi gẩy quả trứng ốp-la, tiện thể chào chú Lý vừa từ vườn về.
Ông đưa cho tôi một bông hồng trắng, nói là nhặt được dưới đất.
Quá tốt, thế là tôi đường hoàng mang về nhà.
Chú Lý ngồi bên cạnh, nói năm nay hoa nở đẹp hơn năm ngoái.
Tôi chợt ngẩn ra.
Hồng trắng nở một lần, hợp đồng của tôi với Lục Kinh Vân cũng sắp hết.
Nếu anh chưa định lấy vợ, tôi thực lòng cũng muốn cứ thế mà sống tiếp.
Nửa tháng trước khi hết hợp đồng, Lục Kinh Vân bay ra nước ngoài đàm phán thương vụ, nghe trợ lý Lâm bảo phải đi một tháng.
Tôi thở phào.
Đang lo không biết phải ứng phó thế nào trong nửa tháng cuối cùng.
Giờ kết thúc sớm, cũng tốt.
Nhưng hôm sau, trợ lý Lâm mang bản hợp đồng mới đến siêu thị tìm tôi:
“Thẩm tiên sinh, ý tổng Lục là… gia hạn thêm hai năm.”
Tôi ngập ngừng, rồi mỉm cười từ chối:
“Thôi, không cần đâu.”
Anh ta khó xử:
“Có thể… cho tôi biết lý do không?”
Tôi cười nhạt:
“Lý do sức khỏe.”
Bởi vì… bụng tôi không nghe lời—mang th/ai rồi.
11
Chừng nửa tháng trước, tôi phát hiện mình ngày càng phụ thuộc vào thông tin tố của Lục Kinh Vân.
Ngủ cùng giường, luôn muốn lăn về phía anh, chính x/á/c hơn là muốn chui vào lòng anh.
Điều này khác thường—ngay cả trong kỳ động dục, tôi cũng chẳng thèm khát đến vậy.
Lạ hơn, tôi bỗng lười hẳn, vác bao gạo cũng không nhanh như trước, cả ngày chẳng làm gì cũng thấy mệt.
Kỳ lạ nhất là tôi ăn không ngon. Dù đói cả ngày, vẫn buồn nôn, thỉnh thoảng bụng dưới còn đ/au quặn.
Tôi nghĩ mình mắc bệ/nh nặng, muốn đi khám sớm để chữa.
Ngày trước hôm anh đi công tác, tôi đến bệ/nh viện.
Kết quả—không có bệ/nh lớn, mà lại có thêm một cái mạng nhỏ.
Nó ở trong bụng tôi, trong cái cơ quan sinh sản vốn bị thông tin tố của Lục Kinh Vân kí/ch th/ích giả phát triển, rồi bị cưỡng ép mở rộng nhiều lần.
Bác sĩ so sánh: nơi ấy chỉ to hơn quả trứng gà một chút.
Sẽ không phát triển thêm, cũng không nới rộng theo sự lớn lên của th/ai.
Tôi nghe hiểu rồi.
Có một sinh mệnh, đang lụi dần trong bụng tôi.
Cùng lắm ba tháng, nó sẽ tự biến mất.
Tôi bật cười.
Quả là con của tôi.
Chưa ra đời đã biết tiết kiệm cho cha.
Ra khỏi viện, tôi ném hết giấy tờ khám vào thùng rác.
Chỉ chậm tay một chút, tờ siêu âm còn in chấm đen nhỏ như hạt táo, đ/ập thẳng vào mắt tôi.
Thực ra… nếu có cơ hội, tôi cũng muốn tiêu tiền cho con lắm.
12
Một tháng sau.
Thẩm Doanh được nghỉ cuối tuần, vừa ra cổng trường đã ghé siêu thị.
Hỏi ríu rít trưa ăn gì, để em đi m/ua.
Đúng giờ cao điểm, tôi cũng chẳng muốn ăn gì, nghĩ một lát rồi bảo:
“M/ua cho anh bát cháo trắng.”
Thẩm Doanh bĩu môi:
“Cái gì vậy anh, chị Tiểu Mỹ bảo dạo này anh ngày nào cũng ăn cháo. Nhà mình… có phải thiếu tiền không?”
Tôi cười lắc đầu.
“Không đâu. Anh gh/ét nhất là n/ợ nần. Chỉ là thèm cháo thôi, không được sao? Với lại anh vẫn canh siêu thị đây, sao để đói được.”
Tôi lấy một tờ một trăm đưa cho em:
“Ăn ở quán, ăn xong mới m/ua mang về, nghe chưa?”
Em không nhận tiền, lầm bầm bỏ đi.
Hai mươi phút sau quay lại, đưa cháo cho tôi, gọi Tiểu Mỹ ra quầy, rồi tự mình mang tạp dề sắp xếp hàng hóa.