15
Nghe đồn huynh trưởng bây giờ đã đi/ên đến mức ấy.
Nếu lúc này bị hắn bắt về...
Bị nh/ốt trong tòa lầu các trên không do chính tay hắn thiết kế trong cung.
Lại còn bị xích thêm mấy sợi dây lên người.
Vậy thì đó e rằng sẽ là kết cục cuối cùng của ta.
Huống hồ...
Chuyện giữa ta và A huynh hai năm trước.
Thật sự quá đ/au rồi.
...
Ta vốn có ý định bỏ chạy.
Nhưng vừa quay đầu lại.
Mới phát hiện không biết từ lúc nào xung quanh đã toàn là người của huynh ấy.
Cố chấp chịu khổ mới là đồ ngốc.
Ta dứt khoát từ bỏ chống cự.
Ngoan ngoãn bị huynh trưởng xách lên rồi ném vào xe ngựa.
“Gian phu của đệ là ai?”
Còn chưa kịp trả lời.
Tống Ngưỡng Chỉ đã hung hăng hôn lên vết đỏ nơi cổ ta.
Ta bị hắn làm cho ngơ ngác, lắp bắp nói:
“Không có ai cả...”
“Là muỗi cắn thôi, A huynh.”
“Đùa giỡn với ta vui lắm sao, A Man?”
“Lúc đệ nhảy xuống vực có từng nghĩ rằng ta sẽ đ/au lòng không?”
“Đệ đệ ngoan của ta.”
Hắn vốn định trách cứ ta.
Nhưng khi nhìn bộ y phục giản dị trên người ta.
Cuối cùng chỉ khẽ nói:
“Đệ g/ầy đi rồi.”
“Hai năm qua ở đây sống có tốt không?”
“Ta rất nhớ đệ.”
“Về nhà với ta đi, được không?”
“A huynh, đệ sống rất tốt.”
Ta dè dặt nhìn hắn.
Nhưng cố tình tránh né những lời phía sau.
Thực ra.
Ta đã lập m/ộ áo quan cho mẫu thân dưới gốc liễu bên bờ Lê Giang.
Để phụ thân và mẫu thân được hợp táng cùng nhau.
Ta cũng đã ngắm đủ núi sông rộng lớn, ngày lên đêm xuống.
Giờ lại bất ngờ nhận ra.
Hình như mọi người cũng chẳng hề chỉ trích ta và huynh trưởng.
Mà A huynh càng không phải kiểu người bạc tình như phụ hoàng.
Tình yêu giữa chúng ta cũng chẳng phải thứ sẽ bị tiêu hao.
Ta dường như...
Không còn tâm nguyện gì nhất định phải ở lại bên ngoài nữa.
Nhưng...
Nếu trở về.
Ca ca nhất định sẽ b/ắt n/ạt ta đến ch*t.
Mà không trở về.
Ca ca cũng nhất định sẽ khiến ta “tự nguyện” trở về.
---
Nghe xong câu trả lời tránh nặng tìm nhẹ của ta.
Hình như huynh ấy còn tức gi/ận hơn.
Huynh trưởng lại ghé sát tới.
Ngón tay khẽ vuốt ve vành tai ta.
Hờ hững nói:
“Hay là đục lỗ tai cho A Man.”
“Đeo xích của ta lên.”
“Chỉ như vậy mới ngoan ngoãn được sao?”
Ta liên tục lắc đầu nhận sai.
Hắn lại nói:
“A Man làm gì có lỗi.”
“Nếu có sai thì là lỗi của ta.”
“Ta đã cho A Man quá nhiều tự do.”
Ánh mắt hắn như muốn nuốt chửng người khác.
Gắt gao nhìn ta.
“A Man.”
“Đệ ở ngoài tiêu d/ao khoái hoạt.”
“Còn ta một mình ôm bài vị của đệ sống qua ngày.”
“Hai năm nay ta sống không hề tốt.”
“Đêm nào cũng mơ thấy ngày săn thu năm ấy.”
“Mơ thấy đệ không chút do dự bỏ lại ta rồi nhảy xuống.”
“Đệ liều mạng sống ch*t chỉ để rời xa ta thôi sao?”
Trong không gian chật hẹp của xe ngựa.
Hắn ép ta vào vách xe.
16
Tai ta đỏ bừng.
Huynh trưởng cúi xuống hôn ta.
Mùi đàn hương nhàn nhạt trên người hắn quanh quẩn bên chóp mũi.
Ta cảm nhận được cơn gi/ận dữ vì chuyện mình giả ch*t rồi bỏ đi suốt hai năm.
Ta quay đầu đi.
Khẽ nói:
“Đây là trên xe ngựa mà, ca ca.”
Hắn cười khẽ.
“Thật đáng thương quá.”
“A Man cứ gọi một tiếng ca ca là lại khiến ta không nhịn được.”
Mặt ta càng đỏ hơn.
Đồ ca ca khốn kiếp.
Sau một hồi lâu.
Hắn mới chịu buông ta ra.
“Vậy nên đừng đi nữa được không?”
“Làm thê tử của ta.”
“Cũng làm đệ đệ của ta.”
Giọng điệu hắn vô cùng bá đạo.
Hoàn toàn không cho ta lựa chọn.
Giống như đã chuẩn bị sẵn mọi thứ từ lâu.
Ta nhìn hắn.
Khẽ nói:
“A huynh.”
“Đệ muốn ăn mứt.”
“Cũng nhớ huynh lắm.”
“Đệ yêu A huynh.”
“Giống như cách A huynh yêu đệ vậy.”
Bàn tay đang siết ch/ặt tay áo của hắn dần buông lỏng.
Hắn thở phào một hơi.
Sau này ta mới biết.
Cho dù hôm đó ta không đồng ý.
Hắn vẫn sẽ trói ta mang về kinh thành.
Tống Ngưỡng Chỉ vốn là một người cố chấp như vậy.
---