Bàn tiệc càng lúc càng đông, cả nhóm bắt đầu chơi trò xoay chai rư/ợu.
Vòng đầu tiên, chiếc vỏ chai đã chỉ thẳng về phía tôi.
Có người hiếu kỳ lên tiếng hỏi: "Trong lòng cậu, có ai là người mà cậu vẫn luôn không thể buông bỏ được không?"
Ở phía đối diện, Tề Nhu chẳng biết vừa rỉ tai anh điều gì.
Khóe môi Sầm Dịch hơi nhếch lên.
Cảnh tượng hai người họ sánh đôi đẹp đẽ đến mức chói mắt.
Tính tôi xưa nay vốn thẳng thắn, bèn lên tiếng hỏi ngược lại: "Thế còn anh? Anh có không?"
Bầu không khí trên bàn rư/ợu lập tức bùng n/ổ, tiếng hò reo xem náo nhiệt vang lên xôn xao.
Sầm Dịch cuối cùng cũng ngước mắt nhìn sang.
Theo bản năng, tôi vô thức siết ch/ặt các đầu ngón tay.
Nhưng rồi, chỉ nghe thấy giọng nói đượm vẻ cợt nhả của người đàn ông vang lên: "Có chứ."