Quay Lại Năm Ghét Nhau Nhất

Chương 2

25/07/2025 18:32

Tôi gi/ật mình, chợt nhớ ra. Vào thời điểm này, tôi và Trần Cực đang tranh giành học bổng đặc biệt. Tôi giành giải trong một cuộc thi cấp quốc gia, được cộng điểm vượt xa Trần Cực, không nhịn nổi mà khoe khoang rằng phần thắng chắc nằm trong tay.

Đồng tính trong thời đại này vẫn còn quá mới mẻ, nếu lộ ra ngoài, e rằng sẽ biến thành vấn đề đạo đức, thậm chí không loại trừ khả năng bị hủy tư cách dự thi.

Bực bội. Không phải vì để tâm đến số tiền học bổng, mà là thái độ của Trần Cực lúc này. Lời nói mỉa mai, giọng điệu hằn học.

Trong lòng tôi cũng hiểu rõ hiện giờ qu/an h/ệ giữa hai đứa thực sự không tốt, anh ấy cũng không có năng lực dự đoán tương lai, không biết sau này sẽ yêu tôi nhiều đến thế nào. Anh ấy không sai. Nhưng bị người mình yêu nói vậy, tôi vẫn hơi buồn.

"Cứ đi mách lẻo đi." Tôi gật đầu ậm ừ, chui tọt vào chăn: "Tôi sẽ tiếp tục mơ đây, trong mơ Trần Cực vẫn đang đợi tôi."

"Khoan đã!" Trần Cực trợn mắt, tóm ch/ặt vai tôi lôi ra khỏi chăn: "Ai? Đối tượng trong giấc mơ tình ái của cậu là thằng nào?"

Nghe câu trả lời "Là cậu", sắc mặt anh ấy liền xám xịt như vừa ăn phải thứ kinh t/ởm, vội vã quay về ký túc xá.

Tôi ngủ một giấc, tiếc là chẳng mơ mộng gì. Tỉnh dậy trời đã tối, bạn cùng phòng bật đèn, bóng đèn trắng lơ lửng dưới sợi dây điện, đung đưa kéo theo cả mảng sáng tối trong phòng.

Hóa ra tôi vẫn còn ở đây. Cứ tưởng tỉnh dậy đã nằm trong qu/an t/ài rồi.

Nhưng mà, trong dòng thời gian nguyên bản, có lẽ tôi đã biến thành nắm tro rồi, hòa lẫn với tro của Trần Cực, bịt kín dưới tấm bê tông. Chúng tôi không nhận con nuôi, cũng không nuôi thú cưng, đương nhiên sẽ chẳng có ai tới tưởng niệm.

Đang mải mê suy nghĩ, bạn cùng phòng nhắc: "Vẫn chưa đi tắm à? Sắp đóng cửa nhà tắm rồi."

Tôi ừ một tiếng, chậm rãi trở dậy, cầm chậu rửa mặt và khăn tắm, lê dép bước về phía nhà tắm. Tâm trí chưa kịp thích nghi với thân thể trẻ trung này, tôi bước rất chậm.

Đến cửa, hơi ẩm nồng nặc và sức nóng ùa vào mặt. Tôi nhìn thấy Trần Cực ngay, tấm rèm của anh ấy chỉ kéo nửa vời, đang xả bọt xà phòng trên người.

Dưới ánh đèn vàng mờ, những đường cơ bắp gây choáng ngợp trở nên dịu dàng hơn, nhưng vẫn khiến tâm trí tôi bùng n/ổ như pháo hoa. Tôi cảm nhận rõ tim đ/ập nhanh, dòng m/áu nóng chảy dồn về tứ chi. Cả người như được kích hoạt.

Năm ba mươi sáu tuổi, tôi và Trần Cực lần lượt leo lên vị trí lãnh đạo ở hai công ty internet. Thước đo cạnh tranh giữa hai người, từ thứ hạng điểm số chuyển thành giá trị thị trường và lợi nhuận hàng năm của công ty.

Trong một bữa tiệc thương mại, cả hai chúng tôi đều uống nhầm rư/ợu không sạch, lại vô tình bị nh/ốt chung một chỗ.

Bên hạ đ/ộc ban đầu định hại người khác, có lẽ họ không ngờ, hai người ngoài ba mươi lại thi nhau uống cạn khay rư/ợu như học sinh tiểu học đua tranh ngớ ngẩn.

Đêm đó, tôi và Trần Cực giành gi/ật ai làm vai trên đến mức không phân thắng bại, sau đó tôi kiệt sức thua cuộc, bị anh ấy giữ ch/ặt đến sáng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nghe đồn nàng thầm thương bạn thanh mai trúc mã của ta.

Chương 6
Khắp kinh thành, ai nấy đều biết tam tiểu thư họ Lưu - Lưu Phù Yên, thầm thương trộm nhớ bạn thanh mai trúc mã của ta - Bùi Nghiễn Chi. Hễ thấy ta cùng hắn thân thiết đôi chút, dẫu chỉ là nói thêm vài câu, cùng ngồi xe hay sánh vai dự tiệc, cô nàng liền đỏ hoe khóe mắt, mặt mày tái nhợt, như vừa trải qua nỗi oan ức tày trời. Lâu dần, các tiểu thư quý tộc khắp kinh thành bỗng đua nhau bênh vực nàng. Họ chặn ta lại, khuyên ta nên biết điều, khuyên ta giữ khoảng cách, khuyên ta lánh xa Bùi Nghiễn Chi. "Hai người không hề có hôn ước, lại thân thiết thái quá, rốt cuộc cũng mất đi sự đoan chính." "Mai sau dù ai kết tóc se tơ cùng Bùi công tử, trong lòng ắt khó tránh khỏi ghen ghét." "Đến cả lang quân tương lai của cô, nghe những lời đàm tiếu này, e cũng không khỏi bận lòng." "Huống chi cô rõ biết tấm chân tình của Lưu cô nương, vẫn cố tình sánh bước cùng Bùi công tử khắp nơi, khiến nàng đặt mình vào đâu?" "Cùng là phận nữ nhi, hà tất phải hành hạ người khác đến thế?" Lời lẽ hết sức chân thành, từng câu từng chữ như đang đòi lại công đạo cho nàng. Tựa hồ việc Bùi Nghiễn Chi không ưa Lưu Phù Yên, lại trở thành lỗi lầm của ta.
Cổ trang
Nữ Cường
Tình cảm
3
Trường Ca Chương 7
Loạn Khuyết Chương 17
Rung Động 2 Chương 11