Tôi thậm chí còn không dám thu dọn hành lý, ôm ngay thằng Đại Hoàng đang đái dở nhét vào xe.

Chạy nhanh thôi. Có yêu tinh đấy. Không phải loại yêu tinh quấy rầy thông thường. Mà là lão cổ thụ thành tinh có thể lấy mạng tôi bất cứ lúc nào.

Về thành phố, tôi đặt lịch mời một đám kỳ nhân dị sĩ đến nhà.

Kẻ bày trận, người dán bùa, đứa thì nhảy múa triệu thần. Tôi quyết biến ngôi nhà thành pháo đài kiên cố bất khả xâm phạm.

Mọi thứ đã sẵn sàng, chỉ chờ quét mã thanh toán.

Chuông cửa vang lên. Tôi cất điện thoại bảo mọi người đợi chút, đứng dậy ra mở cửa.

Nhưng thấy lão cổ thụ cao gần mét chín đứng trước cửa với nụ cười nửa miệng, mặc vest. Không biết định mê hoặc ai đây.

Tôi hùng hổ quay vào nhà, chẳng còn chút cung kính nào với các đại sư: "Lũ l/ừa đ/ảo các người, cút ngay đi, đến con cái cây xù xì thành tinh cũng chẳng trị nổi mà đòi tiền."

Đám người lập tức sôi sục. Họ xúm lại công kích tôi tứ phía: "Cô có quyền gì chê bai chúng tôi? Cái cây đó đã ch*t cứng đơ rồi."

Tôi phì cười gi/ận dữ: "Ch*t rồi sao còn đến tìm tôi?"

Không khí yên lặng trong giây lát. Rồi họ lại bật cười kh/inh bỉ: "Cô bé này, muốn trốn n/ợ cũng đừng nói láo giữa ban ngày."

"Giới trẻ bây giờ, ôi trời ơi, thật là vô văn hóa vô đạo đức."

Đột nhiên, đèn trong phòng phụt sáng. Tia lửa điện loé lên lách tách. Cây ngân hạnh thành tinh kia vung tay một cái, căn phòng lập tức bị lá ngân hạnh lấp kín. Ch/ôn vùi cả đám người này.

Tiếng kêu c/ứu nối tiếp nhau vang lên xuyên qua lá cây, khiếp đảm, hỗn lo/ạn, hối h/ận.

Anh ấy bực dọc lại vung tay, tất cả lá cây trong phòng tan biến như một làn khói. Như thể chúng chưa từng tồn tại.

Mọi người h/oảng s/ợ bò lồm cồm chạy khỏi cửa. Có kẻ vì quá hoảng lo/ạn đ/âm sầm vào tường, c**** m*** bò đi mất dạng.

Anh ấy ngồi xuống sofa, cử chỉ điềm nhiên tự tại, khí chất cao sang khiến nhà tôi tồi tàn đến mức không xứng để ngài ngồi lại.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đóng Vai Mẹ Thiếu Gia, Tôi Kiếm Đậm Một Trăm Triệu

Chương 8
Tôi là một coser bán thời gian. Đột nhiên hộp thư nhận được một lời ủy thác, đối phương vừa mở lời đã hỏi tôi có nhận vai cos mẹ không, thù lao một trăm triệu. Tôi cứ tưởng lại là tên thần kinh nào đó trong giới ngầm muốn tôi quất roi vào người hắn, chắc ăn cơm hộp giá rẻ nhiều quá nên mới chém gió cho tôi một trăm triệu, sao hắn không bay lên trời luôn đi? Tôi đảo mắt, vừa chuẩn bị chửi cho một trận, một loạt bình luận bỗng lướt qua trước mắt. [Hóa ra trên đời thật sự có kẻ ngốc có thù với tiền, Thần Tài đến tận cửa rồi mà còn đuổi người ta ra ngoài cơ đấy?] [Coser này chắc chắn rằng không biết đối phương thật sự là thiếu gia nhà họ Lục sở hữu máy bay tư nhân đâu nhỉ, bình thường cậu ấy tiện tay thưởng lì xì cho người giúp việc cũng vài trăm ngàn tệ, cô ấy mà nhận công việc này thì mấy kiếp sau cũng không cần lo lắng chuyện tiền bạc đâu.] [Thiếu gia vất vả lắm mới tìm được một người giống người mẹ đã khuất của mình, cậu ấy chuẩn bị phí ủy thác một trăm triệu, do dự rất lâu mới dám gửi tin nhắn riêng, vậy mà còn bị từ chối, thật đáng thương.] [Không sao đâu cục cưng, cô ta không nhận thì dì nhận, đưa tiền cho dì có được không? Dì không tham lam, lấy một nửa là được rồi.] Đọc xong bình luận, tôi quyết định ngay lập tức. Nhận chứ, nhận ngay vai cos mẹ này.
Chữa Lành
Gia Đình
Hài hước
0
Nhà thiết kế trò chơi quái đàm Chương 53: Hình phòng
Ngạ Mộng Sử Đồ Chương 40: Diễn tập